Truyện Ngắn Hay: Tuyển tập truyện ngắn hay mới nhất về cuộc sống, gia đinh, bạn bè, tình yêu.... Đôi khi bạn sẽ bắt gặp đâu đó một câu chuyện, mà có thể làm bạn suy nghĩ là rằng đó là của mình...
Cập nhật liên tục 24/7 tất cả những truyện hay và mới nhất! Mời các bạn chia sẻ và thưởng thức. Và hãy nhớ ghé thăm truyện ngắn mỗi ngày nhé! Close[x]

Mới Cập Nhật
  • Tình yêu và Cạm bẫy

    Tình yêu và Cạm bẫy

    4
    28,676
    Yêu

    Nghe Thăng quát lên, Hoa bật khóc nức nở: - Em cũng đang không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ mong anh hiểu cho em...Chẳng lẽ hơn 1 năm yêu nhau không đủ để anh tin em hay sao... Thăng đứng dậy chỉ tay vào mặt Hoa và quát: - Giữa chúng ta giờ chấm dứt tại đây, tôi đã sai lầm khi tin vào cô...đừng bao giờ liên lạc với tôi nữa, tôi không muốn gặp lại loại người như cô... Nói rồi Thăng đi nhanh ra khỏi quán cafe, bỏ mặc Hoa ngồi lại một mình trước những cái nhìn tò mò của các bàn bên cạnh... ***   Mới tốt nghiệp ra trường vì chưa xin được việc làm đúng chuyên ngành nên tạm thời Hoa vào làm thu ngân tại một quán Bar – Karaoke cũng khá lớn tại Hà Nội. Hoa yêu Thăng – chàng kỹ sư tin học đẹp trai cũng được hơn một năm, cũng tính đến lúc Hoa ổn định công việc thì sẽ thành vợ thành chồng. Mọi việc đang diễn ra tốt đẹp thì bỗng có một biến cố xảy ra khiến tình yêu bỗng chốc tan vỡ...Chiều hôm đó vừa đi làm về, như đã hẹn với Linh từ trước, hai người bạn gái thân rủ nhau đi may váy v

  • Chúng ta cùng về được không?

    Chúng ta cùng về được không?

    4
    62,842
    Yêu

    - Chúng ta cùng về được không? "Đ - "Đồ chảnh chó"... Câu chửi thề của Khánh Linh được Nghĩa nhắc đi nhắc lại đến thời điểm bây giờ đã không dưới chục lần. Kể ra thì cũng chính vì câu chửi này mà nhân duyên của Linh và Nghĩa mới có cơ may bắt đầu như vậy... *** Cách đây 5 tháng, vào một ngày thu khá đẹp trời, cái thời tiết mà dễ khiến con người ta nảy sinh nhiều cảm xúc nhất. Khánh Linh đi làm với tâm trạng vui vẻ, tràn đầy năng lượng, một cô gái mặc dù đã 25 tuổi nhưng vẫn nhảy chân sáo, miệng vẫn ngêu ngao hát hai con thằn lằn con - cái bài mà cách đây hơn 20 năm cô từng hát, vẫn thường xuyên xem puca, tom và jerry thì đã đủ để bộc lộ rõ nét về hình ảnh con người Linh. Cô lúc nào cũng thế, lúc nào cũng yêu đời, cũng vui vẻ và căng tràn sức sống, bất cứ ai ở cạnh cô đều có cảm giác như chẳng có chuyện gì có thể làm cho cô gái bé bỏng này phải buồn cả. Nhưng không hiểu tại sao, ngày hôm đó chỉ vì một chuyện hết sức cỏn con thôi mà khiến cô dễ dàng bực tức như vậy, và cô gọi nó là đ

  • Yêu Ông già Tuyết, có được không?

    Yêu Ông già Tuyết, có được không?

    4
    35,937
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Tối hôm ấy, nó ăn mặc chỉnh tề chờ ông già Tuyết đến. Quả nhiên 9 giờ là ông có mặt. Nó nhận quà rồi lặng lẽ quay gót đi lên phòng. Ông già vừa đi khỏi, nó quay phắt lại bén gót theo sau. Ra đến ngõ, ông già bắt taxi rồi biến mất trong xe. Nó cuống lên vẫy xe ôm bám sát chiếc taxi đó... *** 9 giờ sáng, nó đang tung tăng ở Cung thiếu nhi dọn dẹp đống lộn xộn đêm qua. Ngoài sân gió thổi ùa vào lạnh buốt, nó trùm cái mũ kín mít mà vẫn thấy gió lùa bên tai. Đêm qua nó tham gia vào việc tổ chức Giáng sinh cho các em nhỏ ở đây, sau rồi ai về nhà nấy. Sáng nay chỉ có mấy người đến dọn dẹp vì trời lạnh quá, chắc mọi người đều đang nằm trong chăn. Chỉ có nó là thuộc một trong số ít thành phần nhiệt tình đến phút chót. Chuông điện thoại reo, sếp gọi. Hôm nay là thứ 7 mà sao sếp lại gọi nhỉ? "Dạ em nghe ạ". "Xuống công ty họp đi em". "Ơ, họp gì ạ ?". "Em không nhận được tin nhắn của anh à. Họp sự cố phần mềm chứ họp gì. Nửa t

  • Lời nguyền Tử đinh hương

    Lời nguyền Tử đinh hương

    4
    91,490
    Yêu

    Ả nhớ gã. Nhớ mùi cơ thể gã. Cái mùi Tử đinh hương toát ra từ những sợi tóc đen vừa hăng hắc, vừa mát dịu, đôi khi ả còn cảm nhận được vị đắng hòa lẫn trong cái vị ngọt mà ả không biết nó còn có thể tồn tại nơi nào. Cái mùi ám ả cả nửa cuộc đời. *** Ả lách qua cửa, chẳng buồn mở đèn, đôi giày cao gót lấp lánh vứt sang một bên không thương tiếc. Phòng u u, tiếng điều hòa chạy rù rù như con bồ câu già lâu ngày chưa được gù mái. Ả ngã xuống giường, cơ thể mỏng manh chẳng có một tiếng động. Ả nằm, mắt nhắm hờ, tay lục tìm trên bàn trang điểm lọ nước hoa mùi tử đinh hương mà ả mê mẩn ngay lần đầu được thử, như mê cái thằng trai đầu tiên trong đời ả. Gã trai thì đã đi lâu rồi, lọ nước hoa thì vẫn nằm trơ đó. Ả đưa lên mũi ngửi. Bao giờ cũng vậy, ả chỉ ngửi chứ chưa bao giờ thoa lên người. Sợ nó hết, ả sẽ không còn tìm thấy ở đâu được nữa, như khi gã trai đã bỏ ả mà đi, ả cũng không muốn bỏ mớ ký ức lộn xộn về gã ra khỏi đời. Ả nhớ gã. Nhớ mùi cơ thể gã. Cái mùi Tử đinh hương toát ra từ nh

  • Cứ để nó mưa đi!

    Cứ để nó mưa đi!

    4
    13,292
    Yêu

    "Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả"... *** La Place Café – 8:00 p.m Vẫn là tầng 2 bàn số 4. Một nơi tuyệt vời như được sinh ra dành riêng cho những người yêu sự yên tĩnh. Phố cổ Hà Nội, ẩm ướt trong những ngày phảng phất mưa bụi của tháng Ba. Từng nhánh dương xỉ mảnh mai từ từ mạnh mẽ vươn lên bám lấy những mảng tường xanhcủa thế kỉ trước. Nơi mà cửa sổ của vài ba căn nhà cấp bốn chỉ còn là những tấm gỗ xiêu vẹo được sửa chữa thô sơ khiến Hoàng chợt phì cười khi liên tưởng đến những bộ quần áo mẹ vá thuở còn nhõng nhẽo. Thật dễ để khiến con người ta đê mê chìm đắm trong hoài cổ. Có lẽ nó sẽ vẫn cứ thả hồn theo bụi của mưa và lãng phí ngày Chủ Nhật cuối tuần theo một cách bình lặng nhất, cho đến khiâm hưởng của một bài hát quen thuộc đột ngột vang lên: "Giọt mưa rơi, đưa em về xa xôi... Dịu dàng ghi dấu chiếc hôn đầu bối rối... Nụ cười chia đôi, ký ức xa vời. Chỉ còn trong tim anh... mà thôi"

  • Thôi mùa bông gòn

    Thôi mùa bông gòn

    4
    57,246
    Yêu

    Facebook 9h45p – 2.4.2017 – Anh 2 ơi, hàng cây bông gòn sắp bị chặt hết rồi đó! – Thật hén mày, vậy chắc tao phải về quê thôi. – Anh 2 về chi ngớ ngẩn vậy? – Ờ, tao về có chuyện! Vậy là ngay sáng hôm sau tôi đã leo lên xe đò để về quê. Thật ngớ ngẩn?! *** Tôi quê ở Quảng nam, một tỉnh miền trung xa xôi và nắng gió. Tôi rời xa nhà vào Sài Gòn học tập và đi làm tính ra cũng đã ngót 7 năm rồi. Mỗi lần về quê, tôi phải nằm trên xe đò mất một ngày trời. Về đến nhà là người tôi cứ mệt lả ra, phải nằm nghỉ mất nửa ngày mới lại sức. Tôi về đến quê lúc 3h sáng, trời mưa tầm tã suốt cả đêm. Từ đường lộ vào đến nhà tôi phải đi thêm 1 cây số đường đất nữa. Lúc ấy điện thoại hết pin, với cả giờ ở nhà chắc ai cũng ngủ cả rồi nên tôi đành phải dầm mưa về nhà. Đi được vài bước, thì thấy ba tôi từ phía trong xóm lò dò ra đón tôi. Ba đưa áo mưa cho tôi, miệng châm điếu thuốc rồi nói. – Cái thằng, sao ba gọi mày không được, may là ba đem áo mưa ra kịp không là chắc mày lại đội mưa về nhà rồi p

  • Minh chia tay anh nhé

    Minh chia tay anh nhé

    4
    69,040
    Yêu

    - Mình chia tay thôi anh – cô lên tiếng. Không lên giọng xuống giọng, không rào trước đón sau, giống như cô định nói: "Mình về thôi anh" nhưng lại dùng sai từ. Anh cười. Uể oải đứng dậy. - Ừ, cũng tối rồi. Để anh đưa em về. - Không – cô lắc đầu, mắt vẫn nhìn xa xăm ra biển – ý em muốn nói chia tay nghĩa là hết rồi. Mọi chuyện giữa anh và em nên chấm dứt ở đây. *** Anh hơi sững lại, vẻ khó hiểu nhưng ngay lập tức đã bật cười, anh nghĩ chắc cô đang hờn dỗi chuyện gì. - Em đang giận à? – anh kè sát vào tai cô và cố tình nói thật nhỏ giọng. Cô thoáng rùn mình. Anh có một chất giọng rất đặc biệt, nhất là mỗi khi thì thầm, nghe quyến rũ lạ. Cô quay lại nhìn anh, cố mỉm cười thật bình thường, mắt mở to không chớp, cô cần giữ cho tâm hồn mình tĩnh lặng. Cô không muốn anh đọc được điều gì trong đôi mắt cô. - Anh biết, em chưa bao giờ giận anh. Trước đã như thế, bây giờ vẫn vậy. Chỉ là, em cảm thấy mệt mỏi lắm. Em không muốn tiếp tục nữa. Thế thôi. Nụ cười trên môi anh tắt hẳn. Anh mím

  • Và em sẽ lại trở về làm bạn với cô đơn!

    Và em sẽ lại trở về làm bạn với cô đơn!

    4
    76,815
    Yêu

    Lang thang bước đi về trên con phố cũ Hà Nội buổi cuối hoàng hôn, Linh thấy lòng mình nhẹ nhõm, thênh thang, mênh mông một nỗi buồn như ngày Huy chưa đến. Chỉ khác là ngày hôm nay cô mang thêm một vết thương lòng không bao giờ nhạt được của ngày chia tay. *** Tối hôm ấy, sau khi đi làm về Linh phải qua nhà chị họ dự tiệc sinh nhật của cháu nên về muộn. Lúc Linh ra về cũng đã khuya, tầm khoảng 10 giờ đêm, lúc này trên đường cũng đã thưa người đi lại, nhưng chỗ Linh ở gần nhà chị họ nên cô không quá lo lắng. Linh chạy xe rẻ vào ngõ hẻm nhỏ sắp tới phòng trọ của mình, cô giật mình khi nhìn thấy một thanh niên đang ngồi dựa vào bờ tường cạnh cổng trọ của cô giống như mệt hay là bị gì đó. Linh hơi sợ nhưng cô cũng xuống xe lại gần xem sao, nhìn thấy trên áo người thanh niên có vết máu cô định hét lên. Bàn tay của người thanh niên đó nhanh chóng giữ miệng cô lại: - Đừng hét, xin hãy giúp tôi. Điện thoại của tôi bị hỏng rồi không gọi cho ai được. Linh nhìn sang bên cạnh, chiếc điện thoạ

  • Crazy fan!!!

    Crazy fan!!!

    4
    35,664
    Yêu

    Khi tôi nói rằng tôi là Crazy fan của hắn, tôi hoàn toàn không hề nói quá hay phóng đại. Tôi là crazy fan như một crazy fan của một sao Kpop mà các bạn chắc vẫn thấy hàng ngày. *** Tôi quen hắn qua forum trường từ năm thứ nhất đại học và chúng tôi nhanh chóng hợp nhau vì cùng cung hoàng đạo và rồi trở nên thân thiết. Nói thực ra tôi đã quen hắn từ hồi cấp ba qua một diễn đàn giải toán. Nhưng vì hắn ở xa lắc xa lơ và rồi tôi và hắn đều đổi nick yahoo khi lên đại học nên phải mãi sau này tôi mới phát hiện ra cao thủ giải toán cao cấp mình mới tìm thấy lại chính là cao thủ năm xưa. Hắn học ở lớp có điểm đầu vào cao nhất trường, nơi hội tụ toàn các anh tài của trường tôi. Hắn học giỏi, siêu giỏi và mặc dù hắn rất bận vì phải ngủ, phải chơi AOE thâu đêm suốt sáng, phải đi học võ, phải làm vân vân việc trời ơi khác thì điểm phẩy của hắn vẫn luôn cao và hắn luôn luôn có câu giải đáp cho mọi thắc mắc về bài tập của tôi. Tôi đã từng nghiên cứu, tìm hiểu việc này trong nhiều năm trời nhưng

  • Yêu không chạm môi

    Yêu không chạm môi

    4
    68,466
    Yêu

    Chuyện tình tôi là thế, không bắt đầu cũng chẳng có kết thúc, cũng được gọi là tình đầu mà chưa một lần nắm tay, thơm má cũng không chứ đừng nói gì đến hôn môi. *** -Em à, a nhớ em lắm. - Em cũng nhớ anh rất nhiều - Lần sau ra Hà Nội gặp em anh phải hôn môi em mới được. Nói thật, lúc ở bên cạnh, khi ngắm em cười, lúc nhìn em nói anh chỉ muốn hôn trộm đôi môi hồng chum chím, cơ mà lại sợ em giận anh. Nhưng mà lần sau nếu có cơ hội gặp lại thì em không thoát khỏi tay anh đâu đấy nhé! Cứ như thế tôi và Tùng nhắn tin qua lại với nhau ngót nghét cũng được một năm. Ngày chiến tranh vừa kết thúc có một đoàn cán bộ từ Đà Lạt ra Bắc giao lưu và giúp bà con ở huyện xã tôi mở mô hình hợp tác xã-ấy là tôi nghe bà ngoại kể lại như thế. Ngày ấy chưa có nhà khách, nhà nghỉ và càng chẳng có khách sạn để đón đoàn cán bộ, vì thế họ ở lại trong nhà người dân. Nhà ngoại tôi cũng vinh dự được tiếp đón một chiến sĩ trong đoàn đến ở tại nhà, người chiến sĩ ấy tên Cường. Ông Cường hợp gu với ông ngoại

  • Vị trí nào cho em?

    Vị trí nào cho em?

    4
    80,025
    Yêu

    - Ngay từ đầu vị trí phù hợp nhất của em là người lạ của anh, đúng không anh? - Ngay từ đầu lẽ ra tôi nên để em ở vị trí tốt nhất – là người lạ của tôi. *** Ngày.... Tháng .... Năm 1. Em Hôm nay là sinh nhật anh, em chẳng hề biết. Bận rộn công việc tới cuối ngày lên mạng nhận được thông báo, vẫn kịp cho em nói lời chúc mừng sinh nhật anh. Chỉ là thói quen nhìn thông báo rồi chúc thôi, em và anh đâu có thân thiết gì đâu. Chắc anh ngạc nhiên lắm vì em nhắn tin chúc mừng, quên cả cảm ơn, anh hỏi "em còn chưa ngủ à?". Rồi vì cái bệnh thức khuya mà em đã thức tới tận 2h sáng chỉ để nói những câu chuyện không đầu không cuối cùng anh. Quả thực em phải công nhận anh rất có năng khiếu nói chuyện. Đã rất lâu rồi em không nói chuyện với ai thoải mái đến thế. 2. Tôi Hôm nay là sinh nhật tôi, năm nào cũng thế, cứ đến ngày sinh nhật là tôi có thói quen thức rất khuya để nhìn lại những vấn đề đã xảy ra với tôi trong một năm, và nghĩ xem thêm tuổi mới tôi có thể làm gì khác hơn không. Năm nay

  • Nửa cái 50 mới học được cách yêu

    Nửa cái 50 mới học được cách yêu

    4
    3,172
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Rất nhiều năm trước đây, khi em chỉ mười mấy tuổi, em luôn tin rằng sẽ có một thứ tình cảm rung động lòng người. Em luôn cho rằng dù là yêu đơn phương, chỉ cần mình mải miết theo đuổi, chỉ cần chân thành đợi chờ, chỉ cần âm thầm ở bên sẽ có một ngày được chạm tay vào hạnh phúc...Hai mươi lăm tuổi, em chót đánh mất niềm tin suốt bảy năm qua. *** Năm mười tám tuổi, lần đầu gặp anh, lần đầu yêu thương cùng những non dại của tuổi trẻ, lần đầu nhớ nhung, lần đầu xao xuyến... Vương tương tư từ thưở ban đầu, như loài hoa chớm nở yêu kiều, vươn mình đón nắng, vươn mình yêu anh chẳng ngại ngần. Không vội vàng cũng chẳng sấn sổ nhảy bổ vào anh. Không ngại cọc đi tìm trâu em vẫn có một kế hoạch chu toàn. Ai bảo tình yêu là đợi duyên trời, ai bảo số phận sẽ sắp đặt cho mình gặp nhau. Trong tình yêu đến mãi sau này vẫn chỉ thuộc về em, ngay từ đầu đã do em lựa chọn và sắp xếp. Chẳng tự nhiên mà bạn thân của anh nhận em làm em gái.

  • Đông muộn

    Đông muộn

    4
    62,182
    Yêu

    Đường dài hun hút, anh và tôi cũng giống như hai bên lề của con đường này, trải dài vô tận, song hành với nhau, luôn nhìn thấy nhau, bên cạnh nhau, nhưng không bao giờ gặp nhau ... *** Đêm, lái xe chầm chậm dọc những con phố trải đầy bóng cây được chiếu bởi ánh sáng lập lòe. Đông đến, kéo theo những cơn gió hanh lạnh ngắt phảng phất lan vào từng lớp áo. Rùng minh... Lạnh. Cái cảm giác khiến con người ta tê tái, bất chợt cảm thấy trống trải, cô đơn. Đông về, lạnh ngắt, như dày vò, tàn phá. Tâm hồn con người cũng dần héo úa, bất lực đưa đẩy như chiếc lá tàn hùa theo làn gió đông. Dừng lại trước quán nhỏ, lặng lẽ bước vào. Chỗ ngồi quen thuộc, ngồi một mình trong không gian yên tĩnh, lặng lẽ đưa mắt nhìn xung quanh. Cách đó không xa,những cặp đôi gối đầu vào vai nhau. Tiếng cafe nhỏ giọt,lách tách, chậm rãi. Tôi chọn cho mình một cốc kem bảy màu,lạnh ngắt, im lặng nhấm nháp. Tôi thích đồ lạnh. Thích cảm nhận cái lạnh đang ngấm dần vào cơ thể, len lỏi vào từng thớ thịt. Đông, cảm giác

  • Những mùa không ngủ

    Những mùa không ngủ

    4
    5,011
    Yêu

    Ai vì ai vì ai mà quay đều...Ai vì ai vì ai vì ai mà không ngủ được (1). *** 1. Xuân dịu dàng. "Một, hai, ba, bốn... con cừu." Không ngủ được. Nãy giờ nằm ôm chăn mà nó cứ thao thức nhớ tới anh, đầu óc không thể ngừng nghĩ ngợi vẩn vơ. Nào là lần đầu tiên đã gặp nhau ở đâu, lần cuối cùng gặp nhau là khi nào, hôm trước đi cùng nó mà anh cứ nhìn chằm chằm vào đứa con gái khác, ánh mắt ấy có nghĩa là gì. Nói tóm lại cả ngày lẫn đêm nó đều ở trong trạng thái lơ lửng trên mây, cả linh hồn lẫn thể xác dường như đều không thuộc về nó nữa. Anh ơi, em không ngủ được. Nó lấy máy điện thoại hí hoáy nhắn tin vào lúc ba giờ sáng, không ngờ người nhận tin vẫn còn thức, hơn nữa còn phản hồi rất nhanh. Không ngủ được thì uống vài cốc cà phê đi em. Loại nào nhiều caffein ấy. Nó giận dỗi gửi lại ba bốn biểu tượng mặt méo xệch. Ừ, em khóc được luôn thì tốt. Khóc xong dễ ngủ hơn nhiều. Thế mà nó khóc thật, nước mắt chảy ướt chiếc gối hẳn mềm. Nó biết chuyện cỏn con đó không đáng để rơi nước m

  • Lấy chồng có gì vui?

    Lấy chồng có gì vui?

    4
    98,663
    Yêu

    Đó là câu hỏi tui đã hỏi má tui nhân một buổi sáng vui vẻ, má tui trả lời lại một câu cũng hết sức vui vẻ: "Má thấy có gì vui đâu!". Quá trùng khớp suy nghĩ trong đầu tui rồi, tui hớn hở: "Vậy con khỏi lấy chồng he má he!". *** Má tui hối hả thay đồ đi làm và bỏ lửng câu hỏi của tui ở đó. Không biết cả ngày trong cơ quan má đã suy nghĩ những gì mà tối về, sau khi cả nhà ăn uống xong bữa cơm cuối ngày, má nói với ba tui: - Hôm nay con gái hỏi em một câu mà em không biết trả lời nó làm sao, anh coi giải thích giùm em đi chứ em chịu rồi đó. - Câu gì? – ba tui hỏi - Nó hỏi em lấy chồng có gì vui? Ba nghe xong có vẻ trầm ngâm một chút rồi ngoắc tui lại: - Sao hỏi vậy con? Tui nói: - Tại con thấy những chuyện xảy ra xung quanh con, con thấy đa số phụ nữ lập gia đình rồi thì bộn bề lo toan rất nhiều thứ. Như má nè, có ở yên bao giờ đâu, lo lắng hết người này đến người kia, thức khuya dậy sớm. Trong dòng họ nhà mình, mấy chú dì với cậu mợ cũng cãi nhau suốt. Bạn bè con đâu được mấy đứ

  • Mất bao lâu?

    Mất bao lâu?

    4
    75,106
    Yêu

    Mất bao lâu để quên đi một cuộc tình buồn? *** Ngày Thanh bỏ Miên kết hôn với người khác, cô luôn tự hỏi cô đã làm gì có lỗi để anh phải bỏ rơi cô như thế. Thà như anh ta tỏ rõ thái độ chán chường hay nói cho cô biết tại sao thì cô không đau đớn, dằn vặt bản thân. Vậy mà trước khi đám cưới diễn ra một tuần, anh ta còn hẹn hò với Miên, còn ôm hôn, còn nói những lời đường mật với cô. Để rồi sau đó quăng thẳng vào mặt cô lời xin lỗi cùng tấm thiệp mời. Cô cố gắng bình tĩnh hỏi anh tại làm sao nhưng đáp lại chỉ là những lời xin lỗi vô nghĩa. Ngày hôm đó, Sài Gòn mưa rả rích. Bầu trời xám xịt tựa như lớp màng phủ đôi mắt cô, buồn bã. Cô xin nghỉ làm. Book vé đi Đà Lạt, cô muốn quên đi mọi thứ, ít nhất là những con người nhẫn tâm đó. Đà Lạt mùa này tràn ngập sắc hoa dã quỳ. Khắp nơi trải dài một màu vàng óng ả, nó như xua đi phần nào cái không khí lạnh lùng nơi phố núi. Người ta nói màu vàng đại diện cho sự phản bội. Miên lật lại những dòng tin nhắn cũ của Thanh, nó đã từng làm cho Miê

  • Cảm ơn tình yêu của em!

    Cảm ơn tình yêu của em!

    4
    75,532
    Yêu

    Có những thứ tình cảm lặng thầm nhưng không thể thừa nhận, dù rất yêu nhưng lại không thể yêu. Cảm giác đó không phải dễ chịu nhưng đối với Khang anh lại lựa chọn như vậy vì anh lo sợ không biết ngày mai mình có đưa lại hạnh phúc cho Thanh được hay không? *** Thanh và Khang quen nhau từ những năm tháng trên giảng đường đại học, dù không phải người cùng quê nhưng bấy nhiêu tình bạn đó đủ để hai người hiểu nhau hơn. Khang, một chàng trai lạnh lùng, ít nói cũng không oan khi người khác gán cho anh mác kiêu ngạo. Còn Thanh một người con gái bình thường giữa muôn người. Cô chẳng có gì đặc biệt đáng để anh nhớ đến. Ngày đầu tiên gặp nhau của hai người chính là ngày đầu tiên của lớp học, Thanh cũng không biết điều gì ở Khang đã thu hút cô đến vậy. Anh lạnh lùng bước đi giữa đám đông những thằng con trai của lớp nhưng bấy nhiêu đó đủ để cô nhớ về anh. Buổi đầu tiên lớp gặp mặt là bữa tiệc nhỏ tại nhà hàng Sông La và sau đó hát karaoke tại Như Ý. Để cho cả lớp làm quen nhau cậu lớp trưởng đ

  • Hắn và Cô - Mông lung như một trò đùa ( Phần 2)

    Hắn và Cô - Mông lung như một trò đùa ( Phần 2)

    4
    38,624
    Yêu

    Phần 1: /tag/han-va-co-mong-lung-nhu-mot-tro-dua.html *** 1. Định mệnh Sau cái ngày cả 4 con người lần đầu tiên chạm mặt ấy cô và hắn cũng đã thuộc về nhau. Nhưng anh đã không còn thuộc về cô nữa rồi. Anh đã thật sư rời xa cô. Đêm nay cô đã mất anh mãi mãi. Còn hắn, hắn rất biết chớp lấy thời cơ, lúc cô đang đau khổ nhất, giữa lúc ấy, hắn đã cho cô hẳn một bờ vai, hắn ở cạnh cô, nhìn cô khóc, nhìn cô đau khổ và rồi nhờ đó mà hắn đã có được cô. Cô, cô luôn tự nhủ lòng mình phải thật mạnh mẽ, không thể yếu đuối, không được khóc vì chính cô mới là người rời xa anh. Chính cô đã chạy trốn khỏi anh và chính cô đã tự mình bước chân ra khỏi cuộc đời của anh. Nhưng đêm nay, đêm nay cô đã hoàn toàn gục gã sau những ngày tháng vờ như mạnh mẽ ấy. Và rồi cô cũng đã rơi vào cái bẫy tình của chính cô. C 2ô đã tựa vào hắn ngay lúc này, hóa ra chỉ có hắn ở bên cạnh cô ư, đúng thế, chỉ có hắn mà thôi. Rồi ngày mai, cô sẽ ra sao? Cô sẽ đ

  • Nắm giữ và buông tay

    Nắm giữ và buông tay

    4
    13,071
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Một chiều tháng 11, tôi ngồi bên trong cánh cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời và thả hồn mình vào đó. Tôi đưa tay chạm nhẹ lên thành cốc cà phê còn nóng, những làn khói nhẹ bốc lên tạo thành một làn sương mờ ảo, ngoài trời đang mưa và lòng tôi chùng xuống. Em ngồi bên cạnh tôi, tựa đầu vào vai tôi và mơ màng ngắm nhìn bầu trời về đêm. Em bảo, vì sao tôi lại thích em?? Tôi khẽ nhíu mày, câu hỏi này làm sao tôi có thể trả lời em một cách thỏa đáng. Nếu như em là mối tình đầu của tôi như Hân, chắc lẽ tôi đã nhẹ nhàng mỉm cười và đưa ra hàng ngàn lý do nào đó. Nhưng trước khi gặp em, trái tim tôi đã từng bị tổn thương vậy nên nếu bây giờ tôi đối xử với em như Hân có bao giờ em sẽ nghĩ rằng em chỉ là người thay thế. Em biết Hân đã từng tồn tại trong trái tim tôi, nhưng ranh giới của tình yêu và thù hận đôi khi chỉ nhạt nhòa như những người vô hình bước vội đâu đó ngoài kia con đường tối. Tôi không biết rồi sẽ ra sao mai này, như

  • Ánh trăng Đà Lạt

    Ánh trăng Đà Lạt

    4
    59,755
    Yêu

    Một năm sau ngày tốt nghiệp nó nhận được một phong bì thư và một thiệp hồng báo tin em lên xe hoa với anh nha sĩ. Trong thư em nói em vẫn còn thương nó nhưng bố mẹ khuyên em nên làm đám cưới với anh nha sĩ, bởi anh ấy có thể lo cho em làm giáo viên một trường công ở thành phố Đà Lạt. Em yêu nó nhưng giữa lựa chọn tình yêu và cuộc sống thì em đã chọn cuộc sống.  *** Thế là đã đến Chủ Nhật! Nó ngồi trên gác xếp nhỏ nhâm nhi từng giọt cà phê đắng và phóng tầm mắt về phía xa. Tiết trời lành lạnh làm nó cảm thấy trống trải và buâng khuâng suy nghĩ. Vợ và con nó giờ đang đi siêu thị sắm lễ chuẩn bị cho ngày lễ chúa Giáng Sinh. Từng tiếng chuông nhà thờ vang vọng đâu đây nghe gần lắm. Từng tiếng, từng tiếng một như gợi cho nó về những ngày xa xưa cách đây gần hai chục năm, năm mà nó còn đang là sinh viên ngôi trường Đại học mệnh danh đẹp nhất Đông Nam Á – trường Đại học Đà Lạt. Nó quen em vào ngày trường nó tổ chức cắm trại kỉ niệm năm thành lập trường. Em có tên là Minh Nguyệt. Cái

  • Làm sao quên anh, mối tình đầu?

    Làm sao quên anh, mối tình đầu?

    4
    36,245
    Yêu

    Anh biết anh đã làm em buồn nhiều lắm. Nhưng lại không thể làm gì khác được... *** - " Nam. Em nhớ anh". - "Ừ". - ... - "Em ngủ đi. Muộn rồi". -... Thương khóc òa. Khóc như một đứa trẻ bị hắt hủi. Sự lạnh lùng của Nam làm Thương đau quá. Mệt mỏi quá. Đã ba năm trời. Thương vật vã hết tìm cách ở bên lại tìm cách xa Nam. Nhưng rồi, Thương thấy mình thất bại. Thất bại thảm hại. Hệt như cái trò chơi bắn trứng ngu ngốc mà Thương hay chơi. Dù bắn được nhiều hay ít, cuối cùng cũng chỉ là "game over", bị một rổ trứng rơi vào đầu rồi chết cái ngoẻo. Đôi lúc, đi giữa đường, kể cả là dừng đèn đỏ hay đi đến trường, Thương cũng đều miên man nghĩ: "Giữa bảy tỉ người như thế này, tại sao lại không có lấy một người cho riêng mình? Đòi hỏi của Thương có là quá đáng?". Thương không xinh nhưng đáng yêu vừa đủ để một người con trai cũng phải rung rinh thốt lên rằng "em thật dễ thương". Thương không có thân hình "mình dây" như mấy bạn nữ thời nay thích giảm cân đủ kiểu. Nhưng thấy Thương, người

  • Kẻ ngoại đạo

    Kẻ ngoại đạo

    4
    37,886
    Yêu

    Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ ngoại đạo, vô thần, lòng tin của tôi đặt hết vào sự thật, và: "tôi... yêu em" là một sự thật như thế. *** Có vài lần cùng em đến nhà thờ, nghe cha giảng đạo và hành lễ. Em bảo tôi muốn cưới em làm vợ thì phải chấp nhận về với nước chúa, vì gia đình em bị ảnh hưởng rất nặng nề và nghiêm khắc chuyện tôn thờ thành kính. Tôi nhìn em lắc đầu: "Anh là người vô thần, nhưng anh tin chúa hiểu tình yêu là gì, và chúa sẽ ko bao giờ ngăn cấm anh và em xây dựng một gia đình." Tôi nói với em, tôi sẵn sàng học giáo lý để em được làm nghi lễ trong nhà thờ như bao con chiên khác. Nhưng có điều, tôi không thể đặt chân vào nước chúa với niềm tin bằng không được. Chúa ở trong mỗi người, và quỷ Satan cũng vậy. Giữa ranh giới phân chia thiện ác, vui buồn chỉ đơn giản như một cái lắc đầu. Rồi sau tất cả, em nói với tôi chúng ta không ở bên nhau được nữa. Tôi hiểu điều em muốn nói đến là gì. Em khóc, tôi cũng khóc, cả nh

  • Giáng sinh 29+1

    Giáng sinh 29+1

    4
    69,683
    Yêu

    Đầu tóc chải chuốt, tóc vuốt keo gọn gàng, chọn bộ cánh bảnh nhất, tôi thật đẹp trai bước xuống phố. Ờ thì dòng người đông quá, tuyến bố đi bộ chẳng còn một khoảng trống hữu hình, nam nữ yêu nhau, đan tay, đầu tựa đầu, vai tựa vai đi ngang qua trước mặt tôi, vô hình như những vệt trắng lờ mờ, ảo ảo, mà người ta hay thấy trong những bộ phim để nhấn mạnh sự cô đơn của nhân vật chính. Chẳng phải diễn, cũng chẳng phải nhờ camera xóa phông, lấy nét, tôi chính là nam chính đó đây. *** Mùa đông Hà Nội năm nay chẳng thấy lạnh, hay tại lòng tôi đã nguội lạnh hết phần mùa đông? Người ta thường nói, dắt díu nhau dưới tiết trời lạnh giá, tê tái buốt xương da thì tình yêu mới thực sự cảm nhận được những luồng hơi ấm tự nhiên cuả từng chiếc hôn, từng phút nắm tay thật chặt. Phải rồi, xa xứ tận 8 năm nên thấy Hà Nội bớt thân quen, mùa rét đã không còn lạnh từ bao giờ, hay mới chỉ bắt đầu từ năm nay? Lững thững bước đi, xuyên qua dòng tình yêu đó, tôi đặt chân trước cổng nhà thờ lớn. Gia đình, đôi

  • Per sempre tu aspeti me?

    Per sempre tu aspeti me?

    4
    49,808
    Yêu

    Đôi khi gió đến để giúp ai đó tháo bớt cánh cửa nội tâm đầy mưa, để đem vào đó thêm nắng và gió..... Một buổi sáng tháng năm đầy nắng ghé qua. Lá vàng vu vơ có thêm vài cái treo lửng lơ trên cành đây đầy những màu xanh là màu xanh. Tôi thức dậy, trước mắt tôi là chậu linh lan nhỏ xíu đung đưa trước nắng. Gió dừng chân hỏi thăm bên cửa sổ. Linh lan đưa người về bên tôi.... *** Tôi yêu linh lan, bởi nó có thể chữa lành bệnh cho Minh Trang, cô bạn thân nhất của tôi trong những ngày tháng gồng mình chống chọi với căn bệnh tim. Phải mãi sau này, Trang mới nói thêm với tôi: linh lan vừa có thể chữa lành bệnh nhưng chính bản thân nó cũng là một loại độc dược giết người. Và từ đó tôi bắt đầu phải lòng loài hoa này, phần vì nó mang người tôi thương yêu về bên tôi, phần vì nó giống tôi.... Chúng tôi đều cô đơn.... Tôi có một thói quen kỳ lạ. Ngồi hàng giờ đồng hồ để nhìn máy bay cất cánh. Tôi thích nghe âm thanh tiếng tàu hỏa, lại càng thích nghe tiếng máy bay cất cánh. Nơi bình yên của tô

Read more...

Back to top