Truyện Ngắn Hay: Tuyển tập truyện ngắn hay mới nhất về cuộc sống, gia đinh, bạn bè, tình yêu.... Đôi khi bạn sẽ bắt gặp đâu đó một câu chuyện, mà có thể làm bạn suy nghĩ là rằng đó là của mình...
Cập nhật liên tục 24/7 tất cả những truyện hay và mới nhất! Mời các bạn chia sẻ và thưởng thức. Và hãy nhớ ghé thăm truyện ngắn mỗi ngày nhé! Close[x]

Mới Cập Nhật
  • Đánh thức yêu thương

    Đánh thức yêu thương

    4
    33,141
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "25+ và yêu") Tình yêu của anh là tình yêu dị tật, vì dị tật nên anh phải giấu đi, không để cho cô nhìn thấy, vì nếu cô nhìn thấy anh nghĩ cô sẽ hỏang sợ mà bỏ chạy. Tình yêu của cô là tình yêu dị tật, vì là dị tất nên cô không dám để nó ở lại một mình, cô sợ nó sẽ tiếp tục chịu tổn thương. *** Gió mùa lại về đợt mới. Gió mùa của tháng hai mang theo mưa nhiều quá, cứ ủ dột từng giọt lách tách ở hiên nhà, trên tán của chiếc ô nhỏ và dưới gót giầy của kẻ vội vã. Đâu đâu cũng là vết nước đọng lại. Người ta chỉ ước đổi lại lấy tất cả những cơn mưa dầm dề bằng một cơn mưa rào trong vài tiếng, thì có lẽ họ sẽ thấy dễ chịu hơn. Phương chui ra khỏi chăn, đưa mắt liếc nhìn ô cửa kính. Cô tặc lưỡi. Ngày mưa chỉ khiến cô thêm lười biếng. Cô kéo chăn trùm kín đầu, với điện thoại bật lên bản nhạc dạo này cô hay nghe. Tay cô cứ lướt rồi lại lướt. Cô đang vào facebook của anh - cái facebook nhạt nhẽo cả năm trời không có lấy một bài đăng

  • Nàng công chúa trốn trong rừng

    Nàng công chúa trốn trong rừng

    4
    86,097
    Yêu

    Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc nọ có một nàng công chúa. Hình ảnh nàng công chúa trong những câu chuyện cổ tích thường sẽ là một cô gái quý phái, xinh đẹp, với mái tóc dài bồng bềnh, và nụ cười rạng rỡ. Nhưng nàng công chúa trong câu chuyện này lại hoàn toàn khác. Vì tự ti với ngoại hình của chính mình mà nàng trốn biệt vào rừng sâu. Nàng luôn hi vọng, một ngày nào đấy, chàng hoàng tử sẽ tìm đến, và dùng tình yêu chân thành, cho nàng thêm sức mạnh để nàng rời khỏi khu rừng này... *** – Phương này, cậu có hạnh phúc không? Câu hỏi của Khánh khiến tách trà đào trên tay tôi ngưng lại. Tôi luống cuống nhận ra ánh mắt trìu mến của cậu bạn vẫn đang chờ đợi, đành phải quay mặt ra phía khung cửa, cố tránh chạm mắt với cậu. Bên ngoài khung cửa kính là khu rừng ướt nhẹp, màu xanh bị hòa tan trong cơn mưa rào trắng xóa. Con đường đất trước mặt thì trở nên bẩn lem nhem, in hằn vài vệt chân người qua lại. Tôi chống tay lên cằm, giọng ngân dài: – Mình cảm thấy hài lòng với những gì đang có.

  • Ngày gió giao mùa

    Ngày gió giao mùa

    4
    39,366
    Yêu

    Là tôi sợ, sợ khi có thêm người bạn mới khác tôi sẽ quên mất Nguyên, sợ Duy sẽ chẳng thể hiểu tôi như cái cách mà Nguyên hiểu và sợ khi chấp nhận Duy, biết đâu cậu ấy sẽ lại bỏ tôi đi giống Nguyên – một lần nữa. *** Nguyên – trở về cùng những giấc mơ Tôi ngoảnh lại, cố bắt cho kịp chuyển động nhanh lẹ phía sau lưng nhưng giờ chỉ còn là một vệt mờ xẹt ngang qua. Chiếc hoodie xám in dòng chữ SHARK to đùng phía trước, mái tóc nâu nhạt ánh lên dưới nắng chiều nhuốm vàng, dáng người cao gầy, mảnh khảnh và tiếng bước chân mà kể cả khi có vội vàng hay chậm rãi đều mang cùng một nhịp điệu. Chỉ cần tất cả những điều đó thôi, tôi cũng đủ biết chàng trai vừa kịp nép mình sau bức tường kia là ai. Tôi chầm chậm tiến lại phía cậu, khẽ khàng như sợ chỉ một cử động mạnh thôi cậu sẽ lại biến mất. Cậu đứng đó, quay lưng về phía tôi. Bất giác, tôi đưa tay chạm nhẹ lên vai cậu và rồi, có một cảm giác nhói lên nơi đầu ngón tay mà tôi tiếp xúc với lớp vải thô mềm ấy. Kí ức như một thước phim quay chậm ùa

  • Em có đủ can đảm để yêu anh?

    Em có đủ can đảm để yêu anh?

    4
    58,316
    Yêu

    Loan không dám chắc với mình những quan tâm nơi Hải có thể gọi thành tên hay chỉ là vô tình lướt qua. Hải vẫn thế, cách nói chuyện bình bình, phong thái trầm tĩnh với chất giọng không đổi khác, ánh mắt nhìn Loan khi ơ hờ, khi quyết liệt. *** Ngày đầu tiên của năm học mới, năm thứ tư trên giảng đường, Loan phải gắng sức lắm mới có thể di chuyển cái cơ thể mệt mỏi rã rời của mình khỏi chiếc giường thân yêu sau chuyến tình nguyện hơn một tháng trời vừa kết thúc cách đây ít ngày. Vẫn thói quen đó, mắt nhắm mắt mở ra khỏi nhà trong tình trạng quên đủ thứ để rồi phải mất năm bảy lần vòng lại, cô mới thực sự yên tâm trèo lên con xe cà tàng lết xác đến trường. Vào đại học đến năm thứ tư, Loan vẫn chẳng thay đổi, vẫn mái tóc mềm mỏng lướt thướt ngang vai, vẫn quần jeans đen và sơ mi trắng, vẫn cười rạng rỡ hầu như mọi khoảnh khắc xuất hiện trước bạn bè và vẫn...cô đơn. Mỗi lần nghe bạn bè đề cập đến phi vụ tìm gấu mèo cho cô, Loan xua tay rồi gập mình cười ùng ục. Cuộc sống trong đôi mắt c

  • Kẻ ngoại đạo

    Kẻ ngoại đạo

    4
    37,886
    Yêu

    Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ ngoại đạo, vô thần, lòng tin của tôi đặt hết vào sự thật, và: "tôi... yêu em" là một sự thật như thế. *** Có vài lần cùng em đến nhà thờ, nghe cha giảng đạo và hành lễ. Em bảo tôi muốn cưới em làm vợ thì phải chấp nhận về với nước chúa, vì gia đình em bị ảnh hưởng rất nặng nề và nghiêm khắc chuyện tôn thờ thành kính. Tôi nhìn em lắc đầu: "Anh là người vô thần, nhưng anh tin chúa hiểu tình yêu là gì, và chúa sẽ ko bao giờ ngăn cấm anh và em xây dựng một gia đình." Tôi nói với em, tôi sẵn sàng học giáo lý để em được làm nghi lễ trong nhà thờ như bao con chiên khác. Nhưng có điều, tôi không thể đặt chân vào nước chúa với niềm tin bằng không được. Chúa ở trong mỗi người, và quỷ Satan cũng vậy. Giữa ranh giới phân chia thiện ác, vui buồn chỉ đơn giản như một cái lắc đầu. Rồi sau tất cả, em nói với tôi chúng ta không ở bên nhau được nữa. Tôi hiểu điều em muốn nói đến là gì. Em khóc, tôi cũng khóc, cả nh

  • Có những cuộc chia ly...

    Có những cuộc chia ly...

    4
    39,020
    Yêu

    Tôi nhìn thấy nhiều cuộc chia ly, hầu như cuộc chia ly nào cũng đẫm đầy nước mắt và sự luyến thương. Tôi tự hỏi bản thân, liệu đến một lúc nào đó phải chia xa, tôi có khóc, có níu tay, có chạy đến giữ chân? *** 'Thôi, anh đi.' Chúng tôi đứng đó, nắm tay hồi lâu, đến lúc anh nói câu nói ấy rồi buông tay, tôi vẫn cố giữ một nét thản nhiên trên khuôn mặt, nở một nụ cười mỉm nhẹ. Anh quay đầu nhìn tôi nhiều lần, khuôn mặt thoáng chút bỡ ngỡ. thoáng chút ngạc nhiên pha lẫn thất vọng. Có lẽ anh nghĩ tôi sẽ chạy đến ôm anh, khóc nấc và nói những lời hứa hẹn như chia ly người ta thường làm. Nhưng, sự mạnh mẽ giả vờ trong tôi không cho phép tôi làm thế. Nhìn bóng lưng anh đi về phía ngược nắng, lòng như có biển động dữ dội đánh nát bờ bến. Thực sự ra, không có chia ly nào là bình yên, sóng động trong lòng hay trên mi mắt, là do người. Chúng tôi yêu nhau sáu tháng, cái khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc hẹn hò là lúc tình yêu không phải vừa chớm cũng không phải yên phận mà cùng nhau xây

  • Chung nhịp đập

    Chung nhịp đập

    4
    69,590
    Yêu

    Gương mặt hắn hiện ra ma mị khuất sau đám khói đang lố nhố chạy trốn đốm đỏ vừa lóe lên đầu điếu thuốc. Khà, vuốt nhẹ một chút cafe anh bồi vừa bưng ra, không có đường, mà sao vẫn ngòn ngọt. Tại trong lòng đắng quá đó, nên cái đắng của cafe không là gì! *** Trong cái quán quen này có một góc nhỏ khuất hẳn sau kệ sách. Trên tường, màu vôi đã cũ kỹ, người ta chẳng cần tô vẽ gì thêm, có lẽ dẫu màu sắc rực rỡ ra sao cũng hóa xám xịt nếu trong lòng vẫn còn nặng nhiều nỗi niềm. Ở đó ánh sáng chiếu không tới, chỉ nhàn nhạt màu đèn vàng vọt nhỏ xíu trên cao. Chỉ đủ để nhìn qua bàn bên cạnh ngắm cô gái cũng đang xõa tóc bồng bềnh trong làn khói lúc đặc quánh, lúc mỏng te. Rồi khi khói se nhẹ mơn man vào mọi thứ, thư thả dạo quanh từng ngóc ngách, môi cô cũng bắt đầu nở nụ cười ma mị không kém cạnh khung cảnh nơi này. Gương mặt em rạng lên sau đốm lửa châm điếu thuốc rực đỏ níu kéo hắn tồn tại tiếp tục trong cuộc đời. Chỉ trơ một cảm giác: Lạ. Hắn cũng chẳng hiểu lạ như thế nào, chỉ biết r

  • Con mèo lười ngủ trong quán cafe - Phần 2

    Con mèo lười ngủ trong quán cafe - Phần 2

    4
    91,319
    Yêu

    Từ ngày con mèo đến, Tiêu thấy không khí trong căn phòng bốn bức vách của mình đột nhiên thay đổi. Nó là thứ không khí man mát nơi đầu lưỡi, nhất định phải dùng hết thảy toàn bộ các giác quan của một con người mới có thể cảm nhận hết được. Con mèo đen ấy ngoan đến lạ, nó giường như biết Tiêu nghĩ gì, muốn gì và buộc phải làm gì. Ví như việc ở một mình, Tiêu có cách sinh hoạt riêng, mà chuyện ăn uống thì chẳng bao giờ được chú trọng thế nhưng, con mèo lại hết sức đúng giờ. Nó không bao giờ quên bữa ăn của mình, nó không kêu gào hay cào cấu bất kì vật gì trong nhà hay nhõng nhẽo với Tiêu. Nó chỉ đứng đó, cách Tiêu một đoạn vừa đủ rồi nhìn chằm chằm. Sau một vài lần, Tiêu biết là nó đói, còn bình thường nó sẽ chẳng bao giờ thèm nhìn đến cô. *** Tiêu đành lết mình ra khỏi nhà dù hôm nay cô chẳng có tâm trí muốn đi tìm cảm hứng ở đâu. Buổi chiều làm việc hôm trước đã vắt kiệt sức lực và mọi hi vọng của cô, dự án của Tiêu tan tành, tan tành theo cách khó coi nhất. Tức là cô không bị ngườ

  • Cách ba mùa mưa

    Cách ba mùa mưa

    4
    16,662
    Yêu

    Hôm nay trời lại mưa, chẳng biết tôi đang vui hay đang buồn nữa? Nó cứ ở trạng thái bất định, chẳng thể định nghĩa. Mưa cứ tí tách rơi ngoài thềm, mưa to quá nhưng chẳng thể nhận ra mưa khóc vì ai? Trong đầu của tôi bây giờ chỉ thấp thoáng bóng dáng một người cũ – một người đã chiếm trọn tuổi thanh xuân của tôi. Có lẽ là tôi đang nhớ ai đó, và cũng có lẽ tôi cũng đang nghĩ về quãng thời gian ấy. *** Tôi và cô ấy thích nhau chưa lâu nhưng quả thực chúng tôi đều rất chân thành, người ta sẽ chẳng bao giờ kiếm đâu ra một tình yêu nào mới bắt đầu mà ấm nồng như thế. Tôi bằng tuổi cô ấy, chúng tôi đã từng là bạn học cùng lớp nhưng hồi đó chúng tôi cũng chẳng có chút cảm tình gì cho nhau. Cho đến bây giờ, khi cả hai đã bắt đầu bước vào ngưỡng cửa đại học, chúng tôi mới bắt đầu dành cho nhau những ngày tháng thanh xuân của mình. Chúng tôi ở cùng một dãy trọ, ngày nào cũng giành thời gian cho nhau. Cả xóm trọ còn trêu chúng tôi là "cặp đôi sến súa", mà công nhận, chúng tôi nhiều lúc hơi sến q

  • Nắm giữ và buông tay

    Nắm giữ và buông tay

    4
    13,071
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Một chiều tháng 11, tôi ngồi bên trong cánh cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời và thả hồn mình vào đó. Tôi đưa tay chạm nhẹ lên thành cốc cà phê còn nóng, những làn khói nhẹ bốc lên tạo thành một làn sương mờ ảo, ngoài trời đang mưa và lòng tôi chùng xuống. Em ngồi bên cạnh tôi, tựa đầu vào vai tôi và mơ màng ngắm nhìn bầu trời về đêm. Em bảo, vì sao tôi lại thích em?? Tôi khẽ nhíu mày, câu hỏi này làm sao tôi có thể trả lời em một cách thỏa đáng. Nếu như em là mối tình đầu của tôi như Hân, chắc lẽ tôi đã nhẹ nhàng mỉm cười và đưa ra hàng ngàn lý do nào đó. Nhưng trước khi gặp em, trái tim tôi đã từng bị tổn thương vậy nên nếu bây giờ tôi đối xử với em như Hân có bao giờ em sẽ nghĩ rằng em chỉ là người thay thế. Em biết Hân đã từng tồn tại trong trái tim tôi, nhưng ranh giới của tình yêu và thù hận đôi khi chỉ nhạt nhòa như những người vô hình bước vội đâu đó ngoài kia con đường tối. Tôi không biết rồi sẽ ra sao mai này, như

  • Và em sẽ lại trở về làm bạn với cô đơn!

    Và em sẽ lại trở về làm bạn với cô đơn!

    4
    76,815
    Yêu

    Lang thang bước đi về trên con phố cũ Hà Nội buổi cuối hoàng hôn, Linh thấy lòng mình nhẹ nhõm, thênh thang, mênh mông một nỗi buồn như ngày Huy chưa đến. Chỉ khác là ngày hôm nay cô mang thêm một vết thương lòng không bao giờ nhạt được của ngày chia tay. *** Tối hôm ấy, sau khi đi làm về Linh phải qua nhà chị họ dự tiệc sinh nhật của cháu nên về muộn. Lúc Linh ra về cũng đã khuya, tầm khoảng 10 giờ đêm, lúc này trên đường cũng đã thưa người đi lại, nhưng chỗ Linh ở gần nhà chị họ nên cô không quá lo lắng. Linh chạy xe rẻ vào ngõ hẻm nhỏ sắp tới phòng trọ của mình, cô giật mình khi nhìn thấy một thanh niên đang ngồi dựa vào bờ tường cạnh cổng trọ của cô giống như mệt hay là bị gì đó. Linh hơi sợ nhưng cô cũng xuống xe lại gần xem sao, nhìn thấy trên áo người thanh niên có vết máu cô định hét lên. Bàn tay của người thanh niên đó nhanh chóng giữ miệng cô lại: - Đừng hét, xin hãy giúp tôi. Điện thoại của tôi bị hỏng rồi không gọi cho ai được. Linh nhìn sang bên cạnh, chiếc điện thoạ

  • Đừng bao giờ nói lời chia tay

    Đừng bao giờ nói lời chia tay

    4
    67,099
    Yêu

    Đừng bao giờ nói lời chia tay khi chúng ta chưa kịp hiểu nhau, chỉ vì một vấn đề mà đã vội vàng đưa ra quyết định ấy. Hãy cho nhau một cơ hội, một lời giải thích, đừng chỉ vì sự nhu mì của hai bên mà đánh mất nhau. *** Em Em là một cô bé luôn luôn thầm lặng ít nói giấu kín bản thân mình và em nghĩ tình yêu đối với em là một thứ gì đó rất xa xỉ và chẳng bao giờ tin vào tình yêu. Nhưng mọi thứ thay đổi từ khi gặp anh, với ánh mắt trầm tư trong thật buồn, với nụ cười má lún đồng tiền làm cho một con bé như em lại xao động. Anh bước đến đời em như một cơn gió nhẹ nhàng và ấm áp. Em không biết từ khi nào mà anh đã chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim em như thế, phải chăng đó là lần đầu tiên chúng ta vô tình va vào nhau. Lúc đó em vội vàng nói lời xin lỗi với anh, anh chỉ mỉm cười và nói rằng không sao đâu, nụ cười ấy chính là nụ cười ấm áp nhất mà em từng thấy, làm cho vỏ bọc mà trước giờ em xây dựng lại bị đổ vỡ trước mặt anh. Em muốn nói chuyện với anh nhiều hơn, muốn nhìn thấ

  • Sử quân tử

    Sử quân tử

    4
    19,547
    Yêu

    Tôi ước một lần cô ấy chịu ngồi phía sau lưng tôi, vòng tay ôm tôi và khóc... *** Trong buổi cà phê chủ nhật Mộc thông báo sẽ chuyển lên Đà Lạt, cô ấy có kế hoạch của riêng mình ở đó. Có lẽ cô ấy đọc được những khúc mắc trong đôi mắt của tôi: - Thạch yên tâm đi, tui quyết định như vậy không phải vì anh ấy, cũng không phải vì một ai khác. Chỉ bởi tôi thấy Sài Gòn này rộng nhưng ngột ngạt quá. Tôi lên đó sẽ ráng béo lên, trắng lên, đẹp lên và quên hết những thứ ở đây.. Tôi không nói gì chỉ trợn mắt há mỏ nhìn Mộc. - Ý tui là trừ ông bạn ra ông bạn già ạ- vừa nói Mộc vừa xoa đầu làm xù lên bộ tóc vốn đã không mấy trật tự của tôi- nhưng mà chắc tui nhớ ông lắm. - Lúc đó đừng có gọi điện năn nỉ ỉ ôi tui lên núi cõng bà về Sài Gòn. Bà bỏ tui đi rồi, tui quên bà luôn. Sài Gòn cũng quên bà luôn- tôi nói giọng hờn dỗi. - Hờn tui đồ he. Chưa biết ai phải rù quớn ai đến cõng ai à nha. Mộc là cô gái mạnh mẽ như thế, dứt khoát như thế và cũng làm tôi đau lòng đến thế vì tôi biết cô ấy sẽ ch

  • Cảm ơn tình yêu của em!

    Cảm ơn tình yêu của em!

    4
    75,532
    Yêu

    Có những thứ tình cảm lặng thầm nhưng không thể thừa nhận, dù rất yêu nhưng lại không thể yêu. Cảm giác đó không phải dễ chịu nhưng đối với Khang anh lại lựa chọn như vậy vì anh lo sợ không biết ngày mai mình có đưa lại hạnh phúc cho Thanh được hay không? *** Thanh và Khang quen nhau từ những năm tháng trên giảng đường đại học, dù không phải người cùng quê nhưng bấy nhiêu tình bạn đó đủ để hai người hiểu nhau hơn. Khang, một chàng trai lạnh lùng, ít nói cũng không oan khi người khác gán cho anh mác kiêu ngạo. Còn Thanh một người con gái bình thường giữa muôn người. Cô chẳng có gì đặc biệt đáng để anh nhớ đến. Ngày đầu tiên gặp nhau của hai người chính là ngày đầu tiên của lớp học, Thanh cũng không biết điều gì ở Khang đã thu hút cô đến vậy. Anh lạnh lùng bước đi giữa đám đông những thằng con trai của lớp nhưng bấy nhiêu đó đủ để cô nhớ về anh. Buổi đầu tiên lớp gặp mặt là bữa tiệc nhỏ tại nhà hàng Sông La và sau đó hát karaoke tại Như Ý. Để cho cả lớp làm quen nhau cậu lớp trưởng đ

  • Chiều lỡ cỡ

    Chiều lỡ cỡ

    4
    21,200
    Yêu

    Sài Gòn thở dài. Chiều nắng ráo. Chiều nào đây? *** Nắng êm êm quấn quanh từng bước chân. Tôi bước vào quán quen, nơi chất chứa những kỷ niệm của tôi và N. Tôi gọi một tách trà, một chiếc bánh, đợi N đến. Bốn giờ rồi, N chưa đến. Có lẽ hôm nay N bận việc nên đến muộn. Tôi quên đi cái đồng hồ, chúi mặt vào sách và nếm hương trà. N thích cuốn sách này. N tặng tôi cuốn sách này. Cả tôi và N đều dự cảm được rồi sẽ có một ngày phải lìa xa. Tôi nhìn ra phố, qua khung cửa kính. Nắng đã thưa dần, xe nhộn nhịp, N vẫn chưa đến. Tôi với lấy một nhành kỷ niệm quanh quất đâu đây. Đó là kỷ niệm một buổi trưa ngột ngạt, tôi cứ đòi lang thang hiệu sách, còn N thì chỉ muốn ngồi yên và đọc. Chiều lòng tôi, N nói N sao cũng được. Tôi biết N không thoải mái, nhưng tôi thích như thế. Rồi nhành kỷ niệm ấy xám dần, tan biến, lôi tôi về thực tại. Tách trà đã nguội. Chiều nay, tôi vẫn không gặp được N. Tôi không trách N. Không thể trách N. Về nhà, tôi đặt những chiếc bánh vào đĩa, mang lên phòng khách,

  • Sau tất cả, người ta sẽ chọn lựa điều gì?

    Sau tất cả, người ta sẽ chọn lựa điều gì?

    4
    5,502
    Yêu

    Trong tình yêu, điều gì làm người ta đau khổ nhất. Chẳng phải là mối tình "Một người bước, một người đau, một người âm thầm lau nước mắt sao?" Đứng giữa ngã ba đường mang tên "Cũ – Mới" ta phải chọn lựa buông bỏ và giữ chặt điều gì? *** Cô, một cô gái xinh đẹp và đài các, cô khoác trên mình khí chất của sự thanh tao và nhẹ nhàng, nước da trắng sứ cùng nụ cười tỏa nắng khiến bao chàng trai xao xuyến rung động. Anh yêu cô, yêu nụ cười và đôi mắt long lanh trong vắt ấy. Anh theo đuổi cô, cấp 2, cấp 3, cho đến khi lên 12 họ chính thức yêu nhau. Cô là gió, và anh nguyện làm mây cùng cô bay lượn khắp bầu trời, cuộc sống của cô và anh ngọt ngào và say đắm như câu chuyện cổ tích bước ra thực tại. Cũng vì cô là gió nên cô mỏng manh đầy yếu đuối. Cô sống trọn cho những khát khao vào ước mơ tuổi trẻ. Cô yêu anh, một tình yêu đơn sơ như thế. Chị, không xinh đẹp mĩ miều, không lung linh tỏa nắng, đổi lại, chị có một ánh mắt ma mị và một đôi môi xinh hờn dỗi. Chị và anh quen nhau khi anh lên đạ

  • Mai nở rồi! Anh có về?

    Mai nở rồi! Anh có về?

    4
    73,438
    Yêu

    .....Viết cho cô gái ướp tuổi xuân bằng đợi chờ *** "Mộ chị tôi bé xinh đứng bên cầu lẻ loi í a. Mộ người chưa có chồng" 16 tuổi gối đầu lên chân anh nằm nghe Thu Hiền kể câu chuyện về "chị" của Trần Tiến. Rồi cứ nhẩm đi nhẩm lại hoài câu cuối! – Có cái gì đó cứ dâng lên trong lòng nghe man mác như âm thanh của violin! Nước mắt rưng rưng! – Anh nói em đã sầu, dư nước mắt cho thiên hạ. Nhưng từ sâu trong đôi mắt anh, em cảm nhận được một điệu buồn miên man. Ai mà chẳng xót xa khi nghe về "chị" anh nhỉ? Chiều cuối năm tất bật. Công việc, cuộc sống, nhớ nhà, đợi mong và bao nhiêu thứ xô bồ vô tình xô ngã một cô gái. Lười biếng một chiều, trốn làm và trốn cả cuộc sống. Chạy xe ra vùng ngoại thành. Khi đã thoát khỏi những âm thanh ồn ã của thành phố, bỗng nhiên giật mình nhìn quanh – Đây là đâu? – đường chẳng có tên, không có đèn giao thông. Những ngôi nhà nhỏ lụp xụp và những đứa trẻ bên bến sông. Và giống như bà đã nói – người mà em gọi bằng cái tên "cô gái ướp tuổi xuân bằng chờ

  • Đợi người khi mùa hoa gạo nở

    Đợi người khi mùa hoa gạo nở

    4
    60,175
    Yêu

    Người ta nói bác tôi "điên vì tình". *** Sáng nào cũng vậy, tôi thường nhờ âm thanh chói tai quen thuộc ấy đánh thức như một thứ chuông báo thức miễn phí. Khó chịu, nhưng dần dà cũng quen. - Khà khà..a..a... Bèo dạt mây..ư... trôi, trốn xa xôi, anh ơi...em vẫn đợi vẫn chờ... Hà hàaa... Ghé đầu qua khe cửa he hé, vẫn thân hình nhỏ bé đến tội đưa chén rượu lên mũi, hít hà một hơi rồi dốc cạn không để lại giọt nào. Uống cạn chén rượu, bác liêu xiêu đứng dậy, đưa bàn tay gầy guộc, đen đúa và chai sạn lên, khuôn mặt cố nặn ra một thứ gọi là cười - Chào! Bố tôi xua xua tay - Thôi chị về đi cho tôi còn bán hàng. Bác quay đi, hướng về căn nhà nhỏ xiêu vẹo đang hiện dần trong ánh sáng ban mai, vừa đi vừa hát. Vẫn câu hát quen thuộc, vẫn điệu cười ha hả đánh thức cả làng. Bố tôi nhìn mẹ chép miệng, mẹ chỉ thở dài rồi quay lại với nồi bánh cuốn đang bốc hơi nghi ngút. Bác là bác họ hàng xa của tôi, từ khi biết nhận thức mọi thứ xung quanh, tôi đã thấy người ta gọi bác bằng cái biệt hi

  • Câu chuyện tình của mẹ

    Câu chuyện tình của mẹ

    4
    71,088
    Yêu

    Có bao giờ anh nghĩ, bắt một cô gái 31 tuổi chờ đợi anh ngần ấy năm là quá đáng không anh?   *** Chương I Câu chuyện mà tôi sắp kể bắt đầu từ khoảng những năm 1970. Quê ngoại tôi ở Trà Vinh. Khi ấy nhà ông bà nghèo lắm, lại đông con, không có nổi một mảnh khoảnh đất cắm sào. Người ta thương tình cho ở đậu trên một miếng gò nhỏ húm, trước đây là cái chuồng vịt, nằm tận trong đồng. Trong số 6 người con có 4 người con gái đầu và 2 người con trai út. Mẹ tôi thứ tư. Cả 4 người con gái đều học hết lớp 3 cho biết đọc chữ rồi nghỉ, phụ gia đình lo cho 2 đứa em trai. Cơm không đủ ăn, mỗi bữa chỉ toàn cháo loãng với rau muống luộc, đó là còn may, thậm chí nhiều ngày chỉ có rau. Mẹ kể, một lần thấy cậu út đói quá quấy khóc không chịu ăn, mẹ phải lén vô ruộng khoai mì của ông Năm Bò trong xóm đào trộm về cho em, xui rủi bị phát hiện, ông Năm sang mắng vốn với ngoại. Ông ngoại giận, đánh mẹ một trận thừa sống thiếu chết, bà ngoại xót con, chạy ra ôm lấy mẹ đỡ đòn. Từ lúc nhỏ, mẹ tôi vố

  • Yêu thương gửi lại

    Yêu thương gửi lại

    4
    84,514
    Yêu

    Phong lang thang bước một mình trong sân trường đã bao mùa thay lá, mãi suy nghĩ vẫn vơ về những ngày tháng đã qua. Phong nhớ về cô, người con gái mà anh đã từng có những năm tháng yêu say đắm. Người con gái mà có những lúc tưởng như thiếu vắng cô anh sẽ không tồn tại được. Nhưng ngày hôm nay có lẽ anh sẽ để lại tình yêu và những mùa hè trong ký ức để bước tiếp với những hạnh phúc ngày mai... *** Ngày ấy khi còn là cậu học trò vô tư, nghịch ngợm Phong chẳng mấy lo nghĩ về ngày mai. Là một bí thư chi đoàn, có tài ăn nói và ca hát Phong dễ dàng trở thành thần tượng trong lòng rất nhiều nữ sinh. Nhưng anh lại chưa bao giờ nghĩ đến những điều đó, tình yêu tuổi học trò ư, đối với anh thật xa vời. Đáp lại những lời đùa cợt của bạn bè Phong thường nói: - Con gái là phù thủy, là hoa hồng có gái không nên chạm đến nếu không sẽ đau lắm. Mỗi khi nghe Phong nói vậy đám con trai thường bĩu môi và cười rất hào hứng. Nhưng rồi một ngày đi chấm cờ đỏ qua lớp 11C, Phong và mọi người đều đổ mắt nh

  • Cần sáu giây đi đến đại lộ

    Cần sáu giây đi đến đại lộ "Anh"

    4
    27,660
    Yêu

    Dành tặng cho Nam -Thư, mối tình không đầu, không đuôi, lửng lửng lơ lơ, hệt như tấm thiệp cưới trên bàn ngày thứ bảy. Dành cho những ai đang yêu đơn phương, mạnh mẽ, dũng cảm đi đến đại lộ của đời mình. *** "Tôi nép vào anh, một ngày mưa kì lạ giữa Sài Gòn Chỉ để nghe từng tiếng thở của anh nhẹ nhàng..." Tháng tư, Sài Gòn trông thật lạ lùng, nắng đó rồi mưa đó, thương đó rồi đau đó. Tôi ngồi yên phía cuối quán, chiều thứ bảy yên ắng, tiếng auscoutic vang lên ão não. Phía ngoài sau khung cửa kính, trời bắt đầu kéo mây đen phủ kín bầu trời, người người hối hả ngược xuôi, lâu lâu, đèn giao thông chớp tắt những ánh sáng vô vị. Phải, cuộc sống tôi bây giờ, cũng đang dần trở nên vô vị. Hệt trời ngoài kia, hệt Sài Gòn những ngày tháng không có anh. Tôi tựa đầu vào ghế so fa êm ái, người rã rời sau một chuyến đi dài từ quận nhất sang Bình Tân chỉ để ngồi vào góc quán quen, uống một li trà nóng, ly mới nhưng hương vị cũ rất cũ. Cũ như những ngày còn có anh ngồi cạnh bên, trời có mưa

  • Tầm xuân nở bên rào

    Tầm xuân nở bên rào

    4
    74,887
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Nếu biết sẽ vướng vào sợi tơ của mình thì nhện đã không giăng mắc. Nếu biết cố quên mà vẫn còn xanh biếc nụ thì sao phải cố quên... Nào ai biết, chỉ biết có loài hoa dại bên rào đang đi tìm mùa xuân của mình. *** Tôi leo lên xe buýt, quẳng chiếc túi xách sang bên cạnh ngả lưng ra ghế và chuẩn bị "tít" một mạch cho tới điểm xuống. Một gã cao lênh khênh cũng leo lên ngồi ngay ghế bên cạnh, cái chân gã sao mà dài thế, gã cứ ngọ ngoạy liên tục để dổi tư thế cho đỡ mỏi. Tôi rung đùi sướng thầm trong bụng: Một mét bẻ đôi như mình hoá ra lại tiện, có đi tầu hoả thì cũng chỉ nửa cái ghế là biến thành cái giường, đáp ứng tối thiểu được cái thói quen thích ngủ của tôi. Thây kệ gã, cứ làm một giấc đã. Đang lơ mơ đột nhiên tôi bị một vật gì giáng xuống ngón chân đâu điếng, tôi bật dậy hét lên: "Ôi trời ơi..". Gã bên cạnh cũng hét toáng lên: "A ..a...a..". Mấy chục con mắt đang chớp chớp nhìn tôi như vật thể lạ. Tôi hiểu ngay

  • Đông này không có anh

    Đông này không có anh

    4
    6,585
    Yêu

    Có sai không khi em cứ mãi yêu anh, yêu một người đã có người để thương, yêu như điên như dại dẫu biết sẽ chẳng bao giờ anh để ý đến em. Có sai không khi em cứ mãi nhớ về anh, nhớ về người đang nhớ về một người khác, và em biết người đó mãi mãi sẽ chẳng là em? *** Em gặp anh vào ngày mưa Hà Nội, ngày em vừa thất nghiệp cứ lang thang mọi ngóc ngách chờ buổi chiều tàn. Hà Nội hôm ấy đẹp lạ thường, lá vàng sẫm màu rơi héo úa nom là tội nghiệp, rũ rượi như chính bản thân em. Từng giọt mưa tưới thêm nỗi cô đơn vào kẽ lá, em cứ mãi mê đắm chìm đếm từng chiếc lá đẫm nước mưa. Bỗng em thấy bầu trời như đen đặc, có phải em đã dầm mưa quá nhiều khiến mắt nhòe nhoẹt đi. Em thấy từng chiếc lá vàng bay lên theo gió, em chơi vơi, lảo đảo và ngã quỵ. Lúc tỉnh dậy em mới biết mình đang trong bệnh viện, thứ nước trong veo đang chậm rãi ngấm vào cơ thể khiến em mỏi mệt, em gắng gượng ngồi dậy nhưng bất lực. Anh nhẹ nhàng ngồi cạnh, khẽ nắm lấy tay em và lí nhí câu xin lỗi. Em bật cười, chẳng hiểu s

  • Anh có thể yêu một

    Anh có thể yêu một "con điên" như em không?

    4
    9,403
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Cô muốn biết tại sao tôi hèn nhát ư? Cô đặt ra hàng tá tiêu chuẩn với người cô yêu, còn tôi có nổi một phần nghìn cái tiêu chuẩn đó không? *** Sau bữa ăn tối ở thành phố Nam Ninh cả đoàn du lịch lên chuyến tầu tới Quảng Châu. Tôi mở căn buồng nhỏ xíu cố kéo cái va li nặng trịch vào phía trong rồi đặt nó lên khoang hành lý. Ánh điện lờ mờ chiếu trong căn phòng chứa 2 chiếc giường tầng khiến không khí trở nên ấm áp. Tôi đặt lưng xuống một cách khoan khoái, ít nhất đến bây giờ tôi mới thật sự được nằm sau một chuyến đi dài từ Hà Nội, Lạng Sơn, đến Nam Ninh bằng ô tô. Bỗng tiếng loẹt quẹt ngoài cửa, một người đàn ông khá cao to xách va li bước vào. Anh ta quẳng cái đống hành lý kềnh càng ấy ra giữa sàn tầu rồi đổ gục xuống chiếc giường đối diện, chỉ hai phút sau anh ta đã ngáy vang như sấm. Chắc là một du khách mới nhập đoàn từ Nam Ninh. Tôi nằm mà không thể chợp mắt, gần một tiếng trôi qua, gã kia vẫn cứ ngáy đều, cá

Read more...

Back to top