Mới Cập Nhật
  • Ngủ, qua đêm và làm tình

    Ngủ, qua đêm và làm tình

    4
    30,196
    Yêu

    - Sẽ không dễ dàng đâu, nhưng nếu thật sự anh muốn , thì em sẽ bắt đầu! - Em muốn bắt đầu điều gì? - Kể anh nghe về câu chuyện của đời em... - Anh hứng khởi nghe đây. - Em nói rồi, không dễ dàng đâu, không phải là không dễ dàng cho em bắt đầu kể anh nghe, mà là thật sự khó khăn để anh có thể chấp nhận một sự thật, rằng, câu chuyện về phần đời hai mươi bảy năm đã sống, em rốt cuộc chẳng có gì ngoại trừ một biên niên ký về những lần lên giường với đủ loại đàn ông rẻ rúng trên cõi đời này... Hải Đường nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hai tay buông thõng dọc theo thân người, tựa như tư thế của một người chịu trận. Nhưng rồi trong khoảnh khắc tôi nảy lên ý nghĩ, bao nhiêu đó là đủ rồi, anh có thể về và biến mất khỏi đời mình - như những người đàn ông khác, như một sự lặp lại - thì Hải Đường mở bừng mắt ra. Ánh mắt anh dịu dàng, vừa ngạc nhiên lại vừa thản nhiên, tựa có tựa không và nói: - Nếu như lý do em còn chưa bắt đầu là vì thiếu một tràn pháo tay, thì đây, anh có... Hải Đường vỗ hai tay

  • Tình trà tôi và em

    Tình trà tôi và em

    4
    72,807
    Yêu

    Tôi nhấp môi thử vị trà đá, một cảm giác lạnh tê trôi chảy vào lòng, 5 năm về trước, anh đến mang cho tôi một mối tình đầu. 19 tuổi, tôi rạo rực bước vào ngõ tình yêu, tôi hân hoan trong niềm vui và hạnh phúc. Thời gian đó, chúng tôi chưa bao giờ hờn giận nhau, chúng tôi cứ thế yêu nhau mà không hề có những cay đắng xót xa, cho đến khi... *** Quán Tịnh nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, Quán chuyên về trà cung đình, có tới 70 loại trà với những hương vị khác nhau. Hầu như tôi đã nếm đủ tất cả các loài trà của quán, từ vị chát của Thảo Mộc, vị ngọt của Tịnh Tâm, vị chua chua của trà Giải nhiệt cho đến trà vị đắng Tăng Lực và cả trà Giảm béo. Tôi thích uống trà không hẳn là vì sở thích, mỗi vị trà là một vị cuộc đời, tôi nhấp từng giọt trà để cảm nhận mọi dư âm của cuộc sống, khi biến cuộc đời theo một thức uống, tôi cảm thấy nhẹ nhàng khi có thể đón nhận nó theo cách riêng của mình. Tôi bước vào quán, vẫn chỗ ngồi quen thuộc, nhân viên mang đến cho tôi một ly trà đá, tôi bất giác nhìn

  • Sau tất cả, người ta sẽ chọn lựa điều gì?

    Sau tất cả, người ta sẽ chọn lựa điều gì?

    4
    5,502
    Yêu

    Trong tình yêu, điều gì làm người ta đau khổ nhất. Chẳng phải là mối tình "Một người bước, một người đau, một người âm thầm lau nước mắt sao?" Đứng giữa ngã ba đường mang tên "Cũ – Mới" ta phải chọn lựa buông bỏ và giữ chặt điều gì? *** Cô, một cô gái xinh đẹp và đài các, cô khoác trên mình khí chất của sự thanh tao và nhẹ nhàng, nước da trắng sứ cùng nụ cười tỏa nắng khiến bao chàng trai xao xuyến rung động. Anh yêu cô, yêu nụ cười và đôi mắt long lanh trong vắt ấy. Anh theo đuổi cô, cấp 2, cấp 3, cho đến khi lên 12 họ chính thức yêu nhau. Cô là gió, và anh nguyện làm mây cùng cô bay lượn khắp bầu trời, cuộc sống của cô và anh ngọt ngào và say đắm như câu chuyện cổ tích bước ra thực tại. Cũng vì cô là gió nên cô mỏng manh đầy yếu đuối. Cô sống trọn cho những khát khao vào ước mơ tuổi trẻ. Cô yêu anh, một tình yêu đơn sơ như thế. Chị, không xinh đẹp mĩ miều, không lung linh tỏa nắng, đổi lại, chị có một ánh mắt ma mị và một đôi môi xinh hờn dỗi. Chị và anh quen nhau khi anh lên đạ

  • Gía mà cậu ấy cười với tôi sớm hơn một chút

    Gía mà cậu ấy cười với tôi sớm hơn một chút

    4
    29,083
    Yêu

    Nó làm ngơ, ra vẻ không quan tâm cho lắm, xem như hắn giống như thứ gì đó không tồn tại. Trái với gương mặt kia là một niềm vui nho nhỏ và một nỗi buồn không thể đặt tên. *** "Đợi nắng đến đỉnh đầu rồi mới chịu dậy sao?" Linh - bạn thân của nó - vừa bước vào phòng đã cất ngay cái giọng đanh đảnh chua chát khi thấy nó vẫn còn cái cảnh chăn êm nệm ấm. "Con này, mày có dậy đi học không?" "Hôm nay chủ nhật thì học cái gì!" Nó trả lời như đúng rồi rồi tiếp tục lăn ra ngủ. Linh tiến đến kéo phăng cái mền ra khỏi mặt nó, dựng ngược người nó dậy, nó vẫn không hề có ý định phản kháng hay bực dọc. Nó được cái tính tốt thế đấy! Một khi đã ngủ là ngủ như chết, bất luận là trái đất có xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan tới giấc ngủ của nó. Giọng Linh tinh nghịch có vài phần đe dọa. "Hôm nay chung kết bóng chuyền nam, các bợn nữ phải đi cổ vũ tinh thần chứ! Không đi cô hạ một bậc hạnh kiểm thì chắc vui." "Vậy hả.... Tao quên mất" Nó vội vàng ngồi bật dậy vươn vai một cái rõ dài, mộ

  • Số mệnh

    Số mệnh

    4
    54,855
    Yêu

    Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tui phải phục tùng theo nó, mà trái lại, tui sẽ bằng mọi cách để làm chủ số mệnh của mình. Hãy giúp tui nói điều đó với chị gái của bà, người có chung số mệnh như tui. *** - Nè, bạn cũng về dự lớp bồi dưỡng nghiệp vụ phải hông? Lại ăn cơm đi rồi mình cùng tính. Đang lúng túng vì bị bao vây giữa đám xe ôm khi vừa ra đến cổng bến, tôi chợt nghe vang lên giọng miền Nam dễ thương ấy. Một cái gật đầu, một cái nhìn tin cậy khi vừa thoáng trông thấy tấm thẻ học viên do Bộ Giáo Dục cấp được treo lủng lẳng trên ngực người vừa nói, một bữa trưa vội vã và một cuốc xe ôm chung giá ba chục ngàn, tôi đồng ý trở thành bạn cùng phòng với nó. - Sao bà ở ngay đây mà tới muộn vậy? Lớp học được hai ngày rồi, hôm nay tui ra đón người quen nhưng lỡ mất, lại đón được bà, người Bắc mà coi cứ lơ ngơ như nai rừng vậy, may sao tui lại thấy bà, không thì bà đã bị mấy thằng xe ôm nó xẻ thịt

  • Đợi người khi mùa hoa gạo nở

    Đợi người khi mùa hoa gạo nở

    4
    60,175
    Yêu

    Người ta nói bác tôi "điên vì tình". *** Sáng nào cũng vậy, tôi thường nhờ âm thanh chói tai quen thuộc ấy đánh thức như một thứ chuông báo thức miễn phí. Khó chịu, nhưng dần dà cũng quen. - Khà khà..a..a... Bèo dạt mây..ư... trôi, trốn xa xôi, anh ơi...em vẫn đợi vẫn chờ... Hà hàaa... Ghé đầu qua khe cửa he hé, vẫn thân hình nhỏ bé đến tội đưa chén rượu lên mũi, hít hà một hơi rồi dốc cạn không để lại giọt nào. Uống cạn chén rượu, bác liêu xiêu đứng dậy, đưa bàn tay gầy guộc, đen đúa và chai sạn lên, khuôn mặt cố nặn ra một thứ gọi là cười - Chào! Bố tôi xua xua tay - Thôi chị về đi cho tôi còn bán hàng. Bác quay đi, hướng về căn nhà nhỏ xiêu vẹo đang hiện dần trong ánh sáng ban mai, vừa đi vừa hát. Vẫn câu hát quen thuộc, vẫn điệu cười ha hả đánh thức cả làng. Bố tôi nhìn mẹ chép miệng, mẹ chỉ thở dài rồi quay lại với nồi bánh cuốn đang bốc hơi nghi ngút. Bác là bác họ hàng xa của tôi, từ khi biết nhận thức mọi thứ xung quanh, tôi đã thấy người ta gọi bác bằng cái biệt hi

  • Nếu được yêu lần nữa...!

    Nếu được yêu lần nữa...!

    4
    27,412
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Một ánh mắt lơ đễnh nhìn thật lâu về phía khung trời màu xám xịt, cái khí trời mùa đông ảm đạm đến nao lòng, cô gái lặng thinh, chìm ngỉm vào trong những suy tư quen thuộc. "Yêu!" Thứ cảm xúc mà chẳng một ai có đủ mạnh mẽ để trốn chạy. Nhấp môi ly cà phê đắng, hương thơm nồng nàn tỏa lan mơn man trong làn khói trắng. Đông về, cái lạnh ùa về, cảm giác cô đơn trống trải mỗi khi bước trên con đường dài quen thuộc, cái yếu mềm trong con tim trỗi dậy, cảm giác thèm yêu, muốn yêu đến điên dại của cô gái với trái tim không còn nguyên vẹn. *** Tuổi mười bảy, em ngây thơ với nụ cười trong vắt với ánh mắt hồn nhiên luôn chất chứa biết bao cảm xúc mới lạ. Hai mươi bảy, em kiêu hãnh và bước đi trên con đường đầy gai góc. Ngoảnh lại nhìn một khoảng trời thanh xuân đã trôi theo năm tháng. Chẳng còn gì ngoài trái tim vẫn luôn đơn độc.Bước trên thành phố đầy huyên náo, người ta dần thu mình lại trong cái vỏ bọc của vô cảm, của giả

  • Chị không phải người tôi thương

    Chị không phải người tôi thương

    4
    78,408
    Yêu

    "Cô không phải người tôi thương, người ta..." *** 1. Lâu rồi, má tôi có đi coi phim Công lý báo thù người ta chiếu đằng sân xã ủy. Dượng Bảy (lúc chưa phải là dượng Bảy) bữa đó cũng coi chung, ngồi kế bên má, gần cái phông vải lớn. Coi hát thì chỗ này là ngon lành nhất, nhìn đào kép rõ, mụt ruồi giả của họ bị rớt, hoặc áo vua rách mình cũng thấy, nhưng đây là chiếu bóng, cái phim từ đầu tới cuối chỉ ca hát với đánh nhau. Cứ mỗi lần nhân vật ra đòn là má tôi né, thấy máu má tôi che mắt kêu trời, tới cảnh mấy con trăn rắn lớn bò tới thì khán giả đều sụt lùi ngã rạp sắp lớp lên nhau la ré. Má tôi sợ tới quên trời đất, dúi mặt vô lưng người thanh niên lạ hoắc bên cạnh, tức dượng Bảy. Khi phim gần hết, nam nữ chính múa hát ứ ư thì dượng Bảy đã chính thức chạm vào ngón tay út của má. Hết phim má tôi để lại một cái lông ngỗng: "Em là cháu ông xã Nghiệp", rồi chìm mất vào dòng người. Năm bữa sau dượng Bảy (lúc đó sắp là dượng Bảy) nhờ một người bạn của ông ngoại tới nhà. Bữa đó má tôi c

  • Hoá ra không phải tôi đơn phương

    Hoá ra không phải tôi đơn phương

    4
    52,069
    Yêu

    Tại sao ngày đó tôi không nhận ra: Cậu cũng thích tôi nhiều đến thế?! ***   Khi con người ta đang đắm chìm trong tình yêu với một ai đó, vô tình chung sẽ chỉ cảm nhận được tình cảm và cảm xúc của bản thân mà quên đi những người xung quanh. Và biết đâu ngay cả với người minh yêu. Người trong cuộc luôn là người mờ mắt. Người ngoài cuộc là người thấy rõ tất cả. Chúng ta trao nhau nhiều đấy nhưng lại chẳng biết người kia trao cho mình bao nhiêu. Cứ mơ hồ, suy nghĩ vẩn vơ, rồi lại đi đến kết cục: Đường ai nấy đi. Chẳng hạn như cô gái này... Cô gái yêu chàng trai rất nhiều và chàng trai cũng vậy. Chàng trai thể hiện tình cảm tình cảm của mình bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói bình thường. Cô gái thì ngu ngốc không thể cảm nhận. Cô luôn tự dằn vặt mình: rằng anh có yêu cô thật lòng? Anh còn bao nhiêu người xung quanh cơ mà? Anh hờ hững và lạnh lu

  • Hỏi ai còn nhớ

    Hỏi ai còn nhớ

    4
    39,432
    Yêu

    Hỏi ai còn nhớ? Có bao nhiêu cây phượng vĩ được nằm trong các tác phẩm nhà thơ, nhà văn? Hắn không biết. Có bao nhiêu mối tình tuổi hồng thời cắp sách được đưa vào trang tiểu thuyết, thơ ca? Hắn không biết. Hắn yêu, đã yêu và vẫn đang yêu. Một tình yêu đơn phương đáng nguyền rủa. Hắn nguyền rủa bản thân, nguyền rủa thân phận hắn. Chỉ hắn thôi! Hắn là một tên ngốc, một kẻ nhút nhát, gàn dở. *** Hãy nghe bạn học nói về hắn: "Văn sĩ à? Có phải thằng dở hơi ở kia không?" - "Em đứng lên tôi hỏi cái nầy". Cô giáo dạy văn lớp 12a gõ cái thướt xuống bàn đánh chát một tiếng lớn. Hắn đang ngáy ngủ, giật mình. Cả lớp bật cười. Hắn hỏi: - Dạ, cô gọi em! - Tại sao em lại có cái nhìn tiêu cực về cuộc sống như vậy? Hắn đáp: - Em thấy sao thì nói vậy. Em không có niềm tin vào cuộc sống? - Em cũng không biết nên tin vào cái gì. Mọi thứ đều đại trà. Không nhất quán. - Tôi hỏi em, vậy tại sao em cho môn văn của tôi là vô vị, là phù phiếm là tai hại? - Những gì xa rời thực tế là tai hại, mơ

  • Kẻ ngoại đạo

    Kẻ ngoại đạo

    4
    37,886
    Yêu

    Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ ngoại đạo, vô thần, lòng tin của tôi đặt hết vào sự thật, và: "tôi... yêu em" là một sự thật như thế. *** Có vài lần cùng em đến nhà thờ, nghe cha giảng đạo và hành lễ. Em bảo tôi muốn cưới em làm vợ thì phải chấp nhận về với nước chúa, vì gia đình em bị ảnh hưởng rất nặng nề và nghiêm khắc chuyện tôn thờ thành kính. Tôi nhìn em lắc đầu: "Anh là người vô thần, nhưng anh tin chúa hiểu tình yêu là gì, và chúa sẽ ko bao giờ ngăn cấm anh và em xây dựng một gia đình." Tôi nói với em, tôi sẵn sàng học giáo lý để em được làm nghi lễ trong nhà thờ như bao con chiên khác. Nhưng có điều, tôi không thể đặt chân vào nước chúa với niềm tin bằng không được. Chúa ở trong mỗi người, và quỷ Satan cũng vậy. Giữa ranh giới phân chia thiện ác, vui buồn chỉ đơn giản như một cái lắc đầu. Rồi sau tất cả, em nói với tôi chúng ta không ở bên nhau được nữa. Tôi hiểu điều em muốn nói đến là gì. Em khóc, tôi cũng khóc, cả nh

  • Nếu em nói em yêu anh

    Nếu em nói em yêu anh

    4
    46,764
    Yêu

    Bởi có lẽ cái tôi của Linh vẫn lớn hơn tình cảm mà cô dành cho anh. *** Đêm nào đấy của tháng mười một năm trước, trời mùa đông thật lạnh, bên ngoài chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rả rích và tiếng gió lùa trên mái nhà, Linh cuộn tròn trong chăn, tay ôm điện thoại và theo thói quen không ngủ trước khi qua ngày mới. Cô đang xem bộ phim ngôn tình chuyển thể mà cô đã đọc truyện từ lâu. Đột nhiên, có tiếng tin nhắn Facebook, từ một cái nick lạ mà hình như vài ngày trước cô vừa xác nhận. "Em có thể viết giúp anh một bài thơ được không?" "Xin lỗi, ai vậy ạ?" Và họ quen nhau từ đấy. Mà không, chính xác là họ quen nhau từ rất lâu rồi, bởi Hải là cháu bên nhà nội của cô Linh, Linh biết anh nhưng chưa bao giờ nói chuyện. Cuộc nói chuyện dường như trở nên thú vị khi Hải tiết lộ anh khá ấn tượng với những bài viết trên Facebook của cô và ngỏ ý muốn nhờ cô viết giúp anh một bài thơ với nội dung là nhớ về người yêu cũ. Linh khá ngạc nhiên với những dòng tin nhắn của Hải, bởi cô thỉnh thoảng vẫn

  • Vẫn cứ thích em

    Vẫn cứ thích em

    4
    14,561
    Yêu

    Dành cho Sài Gòn những ngày mưa kỉ niệm mang tôi về năm tháng xưa cũ. Dành cho những người yêu nhau, chân thành, sâu sắc... *** Tôi và Thành lớn lên cùng nhau, trong một chung cư cũ kĩ được cấp cho người có thu nhập thấp. Bố mẹ tôi và bố mẹ Thành làm công chức nhỏ, lương ọp ẹp đủ để ăn và lo cho mấy đứa con đi học, không dư giả gì mấy. Căn nhà của Thành đối diện với nhà tôi, chúng tôi tuy đồng lứa, cùng học chung lớp nhưng chả mấy khi ưa nhau, vì tôi là lớp trưởng, còn Thành được liệt vào dạng học sinh cá biệt. Thành ghét tôi vì câu hăm dọa: "Cậu mà cứ như thế này, tớ mách bố cậu đấy!", còn tôi ghét Thành vì vẻ mặt thờ ơ, bất cần, cười nhếch miệng rồi đóng cửa thật mạnh trước khi đi vào nhà như muốn nói: "Tớ thách cậu đấy!" Cấp ba, chúng tôi không học chung trường với nhau nữa. Tôi đậu vào trường chuyên của thành phố, còn Thành phải học ở một trường dân lập, cách nhà tận năm cây số. Giờ đi học của chúng tôi cũng trái ngược nhau, cho nên, ngoài những lần tôi qua nhà cậu ấy, hoặc l

  • Câu chuyện của bốn năm

    Câu chuyện của bốn năm

    4
    88,349
    Yêu

    Phần 2 của Chị/Cô! Anh yêu em!  (/tag/chi-co-anh-yeu-em.html) *** I. Tạm biệt thủ đô. Tôi rời Hà Nội vào một ngày mưa rét. Quyết định trở về, tôi sẽ gắn bó với ngôi trường ấy, sẽ gắn bó với bục giảng ấy cả cuộc đời. Muốn làm giảng viên giỏi phải học, phải đọc, và kết quả của một ngày lang thang khắp các hiệu sách Hà Nội là hai túi sách lớn. Thời tiết có vẻ không chiều lòng người. Cái rét cuối đông đầu xuân vẫn cắt da cắt thịt, thêm vài hạt mưa phùn lất phất làm tôi muốn quẳng tất cả đi và chạy nhanh về phòng. Một chiếc taxi đi qua, thêm một chiếc taxi nữa...đoán chừng hôm hay các hãng taxi Hải Phòng đều đông khách nên không một chiếc xe nào dừng lại. - Chị, chị ơi! - Cậu làm gì ở đây? - Em đón chị. - Sao biết tôi về mà đón? - Ngày nào em cũng chờ thì sẽ gặp thôi. - Đừng chém nữa. - Mau lên xe đi, chị sắp chết cóng rồi. Kể từ tối đụng độ ở cafe Cuối Ngõ tôi không gặp lại Hoàn, cũng không liên lạc. Nhưng bây giờ,

  • Nơi có hoa dã quỳ

    Nơi có hoa dã quỳ

    4
    51,563
    Yêu

    Tình yêu của họ bắt đầu từ những cánh đồng hoa dã quỳ ở nông trường trên cao nguyên Mộc Châu xinh đẹp. Nắng mùa đông le lói nhưng vàng ươm, hòa với sắc vàng bình dị của những bông hoa nhỏ xinh luôn mang cho bất cứ ai khi ngắm nhìn những cảm giác thật bình yên. *** "Dã quỳ mùa nào cũng đẹp anh nhỉ!?" "Ừ đẹp" "Trả lời miễn cưỡng thế kia!" - Giọng Quỳnh nũng nịu. "Đẹp, nhưng chẳng bằng em" Gương mặt xinh xắn của Quỳnh ửng đỏ, cô trở nên bẽn lẽn sau những lời yêu có cánh của người thương. Chen giữa nét ngại ngùng đó là một chút hạnh phúc nhỏ nhoi. Và rồi những mùa hoa nối tiếp, tình yêu của họ lớn dần lên theo năm tháng. Những ngày cùng nhau làm việc ở nông trường ấy, Sơn và Quỳnh đã chứng kiến những nụ cười hạnh phúc nhất và cả những giọt nước mắt tủi hờn. Nhưng sau tất cả, bảy năm bên nhau đủ chứng minh cho một tình yêu chân thật. Một đám cưới trên cánh đồng dã quỳ bắt đầu nhen nhóm trong ý nghĩ của Quỳnh khi Sơn cài lên tóc cô một bông hoa vàng nhỏ xinh. *** Chỉ còn hai tuần n

  • Một ngày để yêu

    Một ngày để yêu

    4
    77,132
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Lúc này đây, cô chỉ muốn thời gian ngưng đọng lại mãi mãi để có thể ôm chặt lấy bờ vai này, bờ vai không thuộc về cô. *** Hai giờ sáng, phố phường vắng lặng. Cả không gian yên tĩnh như một bức tranh phong cảnh vẽ bởi nét màu tối của đêm và nét vàng heo hắt của những ánh đèn đường. Thỉnh thoảng đâu đó có tiếng quét rác của mấy người công nhân dọn vệ sinh đang lụi cụi mà hốt từng mảnh rác ven đường. Cái nhà hàng lớn bên đường giờ này cũng đã dọn dẹp rồi. Mới ba mươi phút trước nó vẫn còn sáng đèn, vẫn còn duy nhất cái bàn nhậu với ba ông bạn nhừa nhựa chưa chịu về mặc cho cái sự uể oải của chàng phục vụ trẻ tuổi đang chờ đợi mỏi mòn. Rồi cuối cùng cái chàng mong đợi nhất cũng đến khi mấy ông khách kêu tính tiền. Sự uể oải mất hết thay vào đó là cái sự nhanh nhảu và lanh lợi. Chàng tức tốc rinh ba bốn "két" bia chỉ còn những vỏ chai trống rỗng, chiến tích của cuộc nhậu từ xế chiều cho tới giờ của ba vị khách. Rồi mọi t

  • Hồi ức của tôi

    Hồi ức của tôi

    4
    85,780
    Yêu

    Nhớ một người, không hẳn là gọi điện hay nhắn tin cho người ta nói nhớ. Nhớ của một đứa con gái như tôi đơn giản chỉ là gửi tâm tư vào những cảnh vật nơi tôi đã đi qua. *** Tôi là một đứa con gái 15 tuổi. Cái tuổi chấp chới giữa trẻ con và người lớn, cái tuổi mà dễ xảy ra những rung động nhất và đúng vậy, cũng như bao đứa bạn khác, tôi cũng biết nhớ mong một hình bóng. Hình bóng đó là một bí mật, là tình cảm dù tôi có nói ra chưa chắc ai cũng có thể hiểu. Tôi thích cậu ấy, không phải vì cậu ấy học giỏi, không phải vì cậu ấy đẹp trai hay vui tính. Đơn giản vì cậu ấy đem lại cho tôi cảm giác khác lạ. Cậu ấy như một làn gió mới, vào một ngày nắng, lỡ thổi làm loạn nhịp trái tim một cô gái. Cậu ấy dừng chân, đến bên tôi, đem lại màu sắc cho thế giới nghèo nàn của tôi. Nhưng gió không yên ở một chỗ. Đến một lúc nào đó, nó cũng sẽ đi như cậu ấy đã từng thôi... Đã từng có khi tôi định nghĩa được mối quan hệ giữa chúng tôi, nhưng hầu hết nó đều chỉ là 2 chữ "không tên". Trong cuộc sống c

  • Lý trí và tình cảm

    Lý trí và tình cảm

    4
    60,059
    Yêu

    - Nhỏ kia, làm gì tối qua giờ mày khóc sưng hết cả mắt thế hả? - Tao buồn mày à. - Khóc, khóc hoài. Mày thích khóc quá nhỉ? - .... - Ủa mà sao mày khóc? Vụ gì á? - Mày, người ta có người yêu rồi. .... *** - Á đù! Tao nhớ mày chia tay lâu lắc lâu lơ rồi mà. Hình như gần 4 năm rồi hé? Giờ có liên quan gì tới mày nữa mà mày khóc hả con ôn! Mà, mày luyến mày tiếc gì trong khi năm lần bảy lượt hắn muốn quay lại, mày đều cự tuyệt. Chờ mày gần 4 năm chứ ít hả, giờ hắn phải đi tìm hạnh phúc chứ, chẳng lẽ hầu mày cả đời à? Buồn cười vãi. Xem ra mày tham lam kinh khủng bố. Như thế là không tốt đâu nghe chưa? Bỏ cái thói ích kỷ đó đi. Mà, tao cũng nhớ là mày cũng từng bảo tao như vậy mà. Nói thật, mày với hắn chẳng đến được với nhau đâu, mà cũng chẳng nên đến với nhau làm gì. - Là sao mày? - Ơ, mày còn không hiểu hay giả bộ không hiểu á mày? - Mày nói đi, tao nghe nè. - Mày cứng đầu như gì á. Mày có chịu từ bỏ tâm huyết mà mày lăn lộn mấy năm nay để ra ngoài đó không? Không đời nào

  • Thật ra, em vẫn còn thích anh

    Thật ra, em vẫn còn thích anh

    4
    60,844
    Yêu

    Tôi chẳng biết nói thế nào nữa nhưng cho đến tận bây giờ, thật ra, tôi vẫn còn thích anh...rất rất thích anh...và tôi tin một ngày nào đó chúng tôi sẽ được gặp lại nhau, sẽ bắt đầu một câu chuyện mới... *** 16 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi của sự bồng bột ham chơi, cái tuổi bắt đầu sự trưởng thành, và cái tuổi của những rung động đầu đời... Mẹ tôi nói 16 tuổi – tôi đã trở thành một thiếu nữ rồi, nên có nhiều thứ phải thay đổi. Đối với tôi, so với cái năm dậy thì hồi lớp sáu và lúc thành thiếu nữa bây giờ chẳng có gì khác nhau, tôi cũng không biết ở tôi có cái gì mà phải thay đổi như mẹ nói. Lúc nào mẹ cũng sợ tôi hư hỏng vì ở cái tuổi này hay hùa theo bè bạn nên giữ tôi trong nhà như kho báu. Tôi cũng lên cấp 3 rồi, lớn hơn trước nhiều nên đâu phải ai nói gì cũng nghe mà mẹ tôi cứ quan trọng thái hóa vấn đề. Tôi học lớp nâng cao ở một trường cấp ba bình thường trên thành phố. Mọi người ai cũng hỏi tôi vì sao không thi vào trường chuyên. Buồn cười thật !! thời bu

  • Mùa yêu đầu

    Mùa yêu đầu

    4
    55,921
    Yêu

    Cuộc đời là một giấc mộng, nhưng lạ thay, ai cũng đắm chìm trong giấc mộng chênh vênh và phi lý ấy cả cuộc đời. *** Chị tôi tên Thương, số chị ấy tốt lắm. Hồi còn nhỏ, mẹ dẫn hai chị em tôi đi xem tướng. Thầy bói bảo chị tôi có số đào hoa, nhân duyên tốt, vận phúc lớn, sau này không phú cũng quý. Thật vậy, bất kể độ tuổi hay giới tính, mọi người đều yêu thích chị tôi. Đối diện nhà chúng tôi là gia đình bác Tư, hai bác có một cậu con trai hơn tôi hai tuổi và kém chị một tuổi. Lúc nhỏ ba chúng tôi thường chơi chung với nhau, tôi không thích cậu ta, nhưng vì một chuyện xảy ra trong quá khứ, tôi lại quý cậu ta cực kì. Tuy nhiên, cậu ta thích chị tôi. Hồi chị lên Sài Gòn thi đại học, cậu ta đuổi theo chuyến xe buýt chỉ để bày tỏ tình cảm với chị. Cậu ta ngu ngốc thật, làm vậy thì được gì chứ? Cuối cùng chị tôi vẫn đi đó thôi! Không, phải nói là, chúng tôi ngốc thật! Vì bản thân tôi cũng đã đuổi theo sau lưng cậu ta. Khoảnh khắc nhìn thấy cậu ta bày tỏ với chị, tôi chợt nhận ra, có lẽ c

  • Đêm biển

    Đêm biển

    4
    10,845
    Yêu

    Đêm biển đen và mịt mờ, con người ta sẽ không thấy được đâu là phía trước, nhưng rồi thì đêm cũng sẽ qua, ánh mặt trời rồi cũng sẽ tỏa nắng xóa tan đi bóng đêm đen tối. *** Sơn và Thủy hai người rất yêu nhau nhưng chuyện tình yêu của họ không hề dễ dàng, bởi Thủy là con gái sinh ra trong một gia đình giàu có, cha làm Giám đốc công ty lớn, mẹ là chủ shop thời trang, từ nhỏ cô được sống trong nhung lụa, cuộc sống đầy đủ, sang giàu. Tuy vậy, Thủy lại là một cô gái rất cá tính, cũng rất tốt bụng, sống chan hòa với mọi người, hầu như ai cũng yêu quý cô gái này. Trái ngược hoàn toàn với cuộc sống của Thủy, Sơn sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng ven biển, ba mất khi anh mới vào lớp 10, vì vậy Sơn đã sớm phải bươn chải để kiếm tiền phụ giúp mẹ lo cho hai đứa em gái nhỏ song sinh. Cuộc sống làng biển suốt ngày đội nắng, công việc của dân chài đã tôi luyện cho Sơn một thân hình rắn chắc và làn da ngăm đen đặc thù dù vậy vẫn không che được nét duyên của anh qua hai cái lúm đồng tiền nhỏ.

  • Dải ngân hà dưới chân đỉnh Tả Phìn

    Dải ngân hà dưới chân đỉnh Tả Phìn

    4
    63,828
    Yêu

    Những chiếc lá thu cuối cùng trong gió xuống thềm vắng. Chia ly như một chiều cuối thu khi đổ ào ào xuống vỉa hè những chiếc lá lìa cành, trơ trọi chiếc cành khẳng khiu vẽ những nét hao gầy trên nền trời. Chia ly không hối tiếc thay vào đó là cảm giác nhẹ bỗng như trút bỏ một định mệnh đã từng nghĩ mình thuộc về. *** Phong tạt xe vào một quán Café bên hè, gọi một ly café đen toả hương thơm nồng khen khét, điếu thuốc lá trên tay đượm một vòng lửa nóng đỏ trên gạt tàn. Anh thở một luồng khói vào luồng không khí đầy rẫy những nét vẽ khẳng khiu của những cành cây ven đường rụng lá. Đã qua những tháng ngày tuổi trẻ, anh đang ở cái tuổi mà nhiều người đã ổn định trong một bến bình yên riêng họ. đơn ly hôn đã ký từ tuần trước, giờ anh là một gã đọc thân cô độc nhưng trên gương mặt lại ánh hiện tia nắng nhẹ nhàng thu cuối, thứ ánh nắng nhẹ nhõm khi đã phai tàn trong nó những oi nồng của mùa cũ. Phong xoay mình rút chiếc Laptop trong cặp đặt lên bàn, trong quán Café bên đường hôm ấy vang

  • Ô cửa mùa đông

    Ô cửa mùa đông

    4
    90,220
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Đàn ông gần ba mươi như anh thường ưu tư vì sự nghiệp. Còn anh thì luôn giữ ưu phiền về cô. *** Anh mở cửa sổ. Cơn gió bấc của miền nhiệt đới ngay lập tức ùa vào cùng mưa phùn. Anh hơi rùng mình. Chiếc áo len cổ lọ không giúp anh giữ ấm được cơ thể trước đợt gió mùa thì phải. Anh đảo mắt nhìn xung quanh. Yên ắng quá. Đêm đã đi qua mà sao dư âm vẫn còn đọng lại, khỏang sân trống hỏanh, ươn ướt, phố xá im tới lạ kì. Anh châm thuốc. Đàn ông gần ba mươi như anh thường ưu tư vì sự nghiệp. Còn anh thì luôn giữ ưu phiền về cô. Những ngày đông hoang lạnh sắp kết thúc, anh vẫn không được gặp cô. Cô đã hứa sẽ chỉ đi hai năm rồi quay lại và làm vợ anh. Nhưng hình như không có ai nhắc nên cô đã lỡ trót quên. Thế mà anh vẫ đợi...qua tuổi trẻ...qua vài mối quan hệ nhập nhằng, ấy vậy mà cuối cùng, cô vẫn là điều mà anh muốn có nhất. Anh không muốn từ bỏ cô. Gió vẫn rít từng đợt. Lạnh thật và cũng là nhớ cô thật. Cô mở cửa sổ. Gió

  • Tình yêu và Cạm bẫy

    Tình yêu và Cạm bẫy

    4
    28,676
    Yêu

    Nghe Thăng quát lên, Hoa bật khóc nức nở: - Em cũng đang không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ mong anh hiểu cho em...Chẳng lẽ hơn 1 năm yêu nhau không đủ để anh tin em hay sao... Thăng đứng dậy chỉ tay vào mặt Hoa và quát: - Giữa chúng ta giờ chấm dứt tại đây, tôi đã sai lầm khi tin vào cô...đừng bao giờ liên lạc với tôi nữa, tôi không muốn gặp lại loại người như cô... Nói rồi Thăng đi nhanh ra khỏi quán cafe, bỏ mặc Hoa ngồi lại một mình trước những cái nhìn tò mò của các bàn bên cạnh... ***   Mới tốt nghiệp ra trường vì chưa xin được việc làm đúng chuyên ngành nên tạm thời Hoa vào làm thu ngân tại một quán Bar – Karaoke cũng khá lớn tại Hà Nội. Hoa yêu Thăng – chàng kỹ sư tin học đẹp trai cũng được hơn một năm, cũng tính đến lúc Hoa ổn định công việc thì sẽ thành vợ thành chồng. Mọi việc đang diễn ra tốt đẹp thì bỗng có một biến cố xảy ra khiến tình yêu bỗng chốc tan vỡ...Chiều hôm đó vừa đi làm về, như đã hẹn với Linh từ trước, hai người bạn gái thân rủ nhau đi may váy v

Read more...

Back to top