Truyện Ngắn Hay: Tuyển tập truyện ngắn hay mới nhất về cuộc sống, gia đinh, bạn bè, tình yêu.... Đôi khi bạn sẽ bắt gặp đâu đó một câu chuyện, mà có thể làm bạn suy nghĩ là rằng đó là của mình...
Cập nhật liên tục 24/7 tất cả những truyện hay và mới nhất! Mời các bạn chia sẻ và thưởng thức. Và hãy nhớ ghé thăm truyện ngắn mỗi ngày nhé! Close[x]

Mới Cập Nhật
  • Bình hoa màu xanh ngọc

    Bình hoa màu xanh ngọc

    4
    49,584
    Yêu

    Ai tiếp xúc với cô cũng nhận xét: cô đẹp nhưng quá lạnh lùng. Suốt hai mươi năm qua, Hân không cho bất cứ người đàn ông nào có cơ hội hiểu và chinh phục. Cô một mình nuôi con, lặng lẽ đi qua những thị phi của cuộc đời *** Chị đang lướt mạng xem giới thiệu về mấy trường đại học sáng giá hiện nay thì con trai chạy vào phòng, ôm lấy mẹ thủ thỉ: - Mẹ ơi! Hôm nay, con đăng ký thi vào trường đại học kiến trúc rồi mẹ ạ! - Cái gì? Con nộp hồ sơ chưa? Sao không nói với mẹ mà tự quyết định thế? - Thì hôm trước con hỏi, mẹ chẳng bảo tùy ý con còn gì! Mồ hôi chị bỗng dưng vã ra. Chị ngẩn người nhớ hôm đang bàn chuyện ký hợp đồng với tay giám đốc công ty tổ chức sự kiện thì con trai có xuống nói gì đó. Đang bận nên chị chỉ à ừ cho qua. Con trai thấy mẹ như vậy ngạc nhiên: - Mẹ, mẹ sao thế? Để con đi lấy cho mẹ cốc nước mát. - À, không... không có gì. Mấy hôm nay công việc nhiều nên mẹ hơi căng thẳng. Mẹ xin lỗi, con về phòng học bài đi, mẹ nghỉ một lát sẽ đỡ thôi. Con trai đi rồi, chị l

  • Mùa yêu đầu

    Mùa yêu đầu

    4
    93,949
    Yêu

    Mười bảy tuổi, người ta bắt đầu rung động, bắt đầu "chênh vênh", bắt đầu nhớ thương. Và như thế người ta bắt đầu yêu... Mối tình đầu của những ngày chập choạng ấy khiến trái tim non nớt của Phương loạn nhịp. Mưa, mưa rơi rồi! mỗi lần mưa như vậy lại khiến Phương nhớ đến mùa yêu đầu của mình. Phương và Minh xa nhau đã gần một năm nay, không liên lạc, không chạm mặt, không hỏi thăm, không thư từ, không một cái gì cả. Từ đó đến nay mọi thông tin của Minh đều lè nhòe , mờ mờ, xa xa, dù có cố bao nhiêu cũng không thể nắm bắt được. Phương chập chờn, chới với như đang cố níu mọi thứ từng thuộc về Minh, từng thuộc về kỉ niệm của hai đứa. Phương cười, Phương khóc, rồi cái hình bóng cũ của những ngày xa xưa lại ùa về. *** Ngày đó, Phương gặp Minh, có lẽ đó là ngày Phương hiểu rõ nhất định nghĩa của hai từ "say nắng". Phương vẫn hay thắc mắc về cái người ta gọi là tiếng sét ái tình, là cái chạm mặt lần đầu mà đã tương tư, nhưng hơn bao giờ hết Phương biết tim mình đang thổn thức. Phương vẫn

  • Chung nhịp đập

    Chung nhịp đập

    4
    69,590
    Yêu

    Gương mặt hắn hiện ra ma mị khuất sau đám khói đang lố nhố chạy trốn đốm đỏ vừa lóe lên đầu điếu thuốc. Khà, vuốt nhẹ một chút cafe anh bồi vừa bưng ra, không có đường, mà sao vẫn ngòn ngọt. Tại trong lòng đắng quá đó, nên cái đắng của cafe không là gì! *** Trong cái quán quen này có một góc nhỏ khuất hẳn sau kệ sách. Trên tường, màu vôi đã cũ kỹ, người ta chẳng cần tô vẽ gì thêm, có lẽ dẫu màu sắc rực rỡ ra sao cũng hóa xám xịt nếu trong lòng vẫn còn nặng nhiều nỗi niềm. Ở đó ánh sáng chiếu không tới, chỉ nhàn nhạt màu đèn vàng vọt nhỏ xíu trên cao. Chỉ đủ để nhìn qua bàn bên cạnh ngắm cô gái cũng đang xõa tóc bồng bềnh trong làn khói lúc đặc quánh, lúc mỏng te. Rồi khi khói se nhẹ mơn man vào mọi thứ, thư thả dạo quanh từng ngóc ngách, môi cô cũng bắt đầu nở nụ cười ma mị không kém cạnh khung cảnh nơi này. Gương mặt em rạng lên sau đốm lửa châm điếu thuốc rực đỏ níu kéo hắn tồn tại tiếp tục trong cuộc đời. Chỉ trơ một cảm giác: Lạ. Hắn cũng chẳng hiểu lạ như thế nào, chỉ biết r

  • Lý trí và tình cảm

    Lý trí và tình cảm

    4
    60,059
    Yêu

    - Nhỏ kia, làm gì tối qua giờ mày khóc sưng hết cả mắt thế hả? - Tao buồn mày à. - Khóc, khóc hoài. Mày thích khóc quá nhỉ? - .... - Ủa mà sao mày khóc? Vụ gì á? - Mày, người ta có người yêu rồi. .... *** - Á đù! Tao nhớ mày chia tay lâu lắc lâu lơ rồi mà. Hình như gần 4 năm rồi hé? Giờ có liên quan gì tới mày nữa mà mày khóc hả con ôn! Mà, mày luyến mày tiếc gì trong khi năm lần bảy lượt hắn muốn quay lại, mày đều cự tuyệt. Chờ mày gần 4 năm chứ ít hả, giờ hắn phải đi tìm hạnh phúc chứ, chẳng lẽ hầu mày cả đời à? Buồn cười vãi. Xem ra mày tham lam kinh khủng bố. Như thế là không tốt đâu nghe chưa? Bỏ cái thói ích kỷ đó đi. Mà, tao cũng nhớ là mày cũng từng bảo tao như vậy mà. Nói thật, mày với hắn chẳng đến được với nhau đâu, mà cũng chẳng nên đến với nhau làm gì. - Là sao mày? - Ơ, mày còn không hiểu hay giả bộ không hiểu á mày? - Mày nói đi, tao nghe nè. - Mày cứng đầu như gì á. Mày có chịu từ bỏ tâm huyết mà mày lăn lộn mấy năm nay để ra ngoài đó không? Không đời nào

  • Anh của em, đừng của ai

    Anh của em, đừng của ai

    4
    19,627
    Yêu

    "Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối ... Cần tay níu để thấy anh còn gần Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng..." (Dạ khúc – Lệ Quyên) *** Đỏ."Em đã từng ước mình có thể mơ một giấc mơ an yên." Vài chậu thược dược vừa được chuyển tới để trang trí hàng rào của khu sân sau. Là thược dược đỏ. Cô nhón từng bước chân lên hàng gạch chắn giữa luống hoa và lối đi, hai cánh tay dang rộng như thể muốn bay lên, tà váy màu hoa thược dược cùng mái tóc dài màu nâu hạt dẻ loăn xoăn cũng bay bay trong gió. Đông về rồi. Hít hà cái hơi lạnh mơn man đầu mũi, cô gọi thật khẽ như chỉ để một mình mình có thể nghe thấy: - Anh ơi... Trong con nắng tàn về chiều, cô nghe thấy tiếng anh như tiếng của gió: - Ơi? Thược Dược quay đầu lại phía sau, nhoẻn miệng cười, kì lạ thật, anh vẫn ở ngay phía sau cô đấy thôi. Anh chưa bao giờ đi xa khỏi con đường này, con đường có dấu chân cô từng qua, chỉ cần cô còn gọi, anh sẽ còn đi theo, sẽ còn đáp lại những lời gọi chẳng

  • Một giấc chiêm bao

    Một giấc chiêm bao

    4
    33,830
    Yêu

    Chín mươi chín phần trăm phụ nữ khi bắt đầu một mối quan hệ đều muốn biết người đàn ông này đã quen biết, qua đêm, yêu thầm, 'anh kết nghĩa', chồng hoặc 'búp bê' của những ai. *** Bạn phải tin điều này. Chín mươi chín phần trăm phụ nữ khi bắt đầu một mối quan hệ đều muốn biết người đàn ông này đã quen biết, qua đêm, yêu thầm, 'anh kết nghĩa', chồng hoặc 'búp bê' của những ai. Hai phần ba trong số đó muốn biết chỉ để tự vướng bận bản thân dưới lý do 'hai người phải thành thực với nhau'. Nhưng trên thực tế, bạn cũng phải tin điều này, không có sự thành thực nào là tuyệt đối cả. Ngày đầu tiên của tháng Tư. Như tất cả mọi người đều đồng ý. Mùa xuân. Tôi đợi Di ở ghế đá công viên trung tâm. Di là bạn gái tôi, ưa nhìn, chu đáo, công việc ổn định, có bằng lái ô tô và sống một cuộc sống hiện đại tích cực. Di tôn trọng những chuẩn mực đạo lý thông thường, và cũng yêu cầu tôi không

  • Đời người ai chẳng có một lần để nhớ, để yêu!

    Đời người ai chẳng có một lần để nhớ, để yêu!

    4
    27,399
    Yêu

    Cô đã hiểu thà cứ yêu hết mình mà không có kết quả còn hơn mai này sẽ hối hận vì đã không dám thừa nhận tình yêu của mình. Đời người ai chẳng có một lần để nhớ và yêu! *** Quay lưng bước đi ra khỏi quán café Hải Thượng, Ngọc bỏ lại phía sau lưng bóng hình một người con trai đã giữ trong lòng suốt 5 năm qua. Lòng cô cũng đau lắm nhưng cô biết những thứ không phaỉ của mình thì dù có cố níu kéo cũng không được gì. Cô không biết khi cô ra đi như vậy liệu trong lòng Kiên có một chút buồn nào không? Ngày đó năm cuối cùng của trường trung học: - Alo, Trung à, đang ở đâu vậy, cả bọn đang chờ ông này, nhanh lên tý coi. - Xin lỗi bạn hình như bạn nhầm số rồi. Giọng ai đó nhẹ nhàng làm Ngọc giật mình: - Xin lỗi đây không phải số Trung à? Xin lỗi bạn nhé! - Không có gì đâu. Ngọc cúp máy cả bọn nhìn chăm chăm: - Lộn số rồi, thôi đến nhà Trung luôn đi. Cả bọn kéo nhau vào nhà Trung, người ra tiếp đón không phải Trung mà một người khác. Dáng người cao ráo, khuôn mặt khôi ngô, giọng nói n

  • Just brother

    Just brother

    4
    33,052
    Yêu

    Thật khó để chấp nhận sự thật nhưng khi đã muốn làm người yêu của Trang anh cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý là sẽ bị đá bay bất cứ lúc nào nhưng, bởi vì yêu nên anh chấp nhận điều đó, chấp nhận yêu thương cô vô điều kiện, chấp nhận việc cô đến với anh chỉ vì thèm muốn được có bạn trai như bao người con gái khác. Và cũng bởi yêu nên anh sẽ sẵn sàng buông tay cô, để khiến cô hạnh phúc bên người đàn ông khác mà không phải anh. *** Quán cafe nằm sâu trong một khu phố nhỏ, tiếng nhạc phát ra du dương, toàn cảnh ấm cúng hệt như đang vẽ lên một bức tranh cổ tích. Trong góc quán, một cô gái đang nằm ườn trên bàn trông đến lười nhác, bàn tay cầm bảng tên màu đỏ "Hoàng Trang" đẩy qua, đẩy lại khiến người ta nhìn vào thấy phát chán. Qua khung cửa kính, cô nhìn ra ngoài con phố kia. Mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa tuôn nhẹ nhàng, rả rích nhưng cũng đủ khiến mọi người phải chạy nhanh chân về nơi tổ ấm. Nhìn những cặp tình nhân tay trong tay đi dưới làn mưa, trên đầu là chiếc ô nhỏ xinh che chắn cho cơ

  • Một lần tình cờ

    Một lần tình cờ

    4
    12,596
    Yêu

    Dương thích Lệ. Vì sao ư? Chính Dương cũng không biết. Lệ nằm vượt ra ngoài những tiêu chuẩn về một cô bạn gái lí tưởng của Dương trước đây. Dương thích con gái tóc thẳng, Lệ để tóc xoăn. Dương không thích con gái nhuộm tóc, Lệ nhuộm tóc vàng, thậm chí còn gẩy thêm một số màu gì đấy mà chính Dương cũng không gọi tên được. Dương không thích con gái nói nhiều, Lệ nói nhiều đến nỗi luôn là nhân vật chính trong mọi cuộc nói chuyện hay trêu đùa. Dương thích con gái chững chạc, còn Lệ như một cô bé tiểu học trong vẻ ngoài của cô sinh viên năm hai. Thế nhưng Dương thích Lệ. Thích điên cuồng, thích không vì lí do gì cả, thích là thích thôi. *** Ngay từ lần đầu gặp Lệ trong chuyến đi trainning đầu tiên cùng đội tình nguyện, Dương đã bị nụ cười và giọng nói của Lệ làm cho đứng hình. Hình ảnh một bà chị uống rượu say, mặt ửng hồng chạy đến giành chỗ ngủ của mình đã khiến cậu không thể nào quên. Đêm ấy Dương không còn chỗ ngủ, ngồi cạnh giơ chân ra làm gối cho Lệ cả đêm, tê đến nỗi không còn

  • Chúng ta cùng về được không?

    Chúng ta cùng về được không?

    4
    62,842
    Yêu

    - Chúng ta cùng về được không? "Đ - "Đồ chảnh chó"... Câu chửi thề của Khánh Linh được Nghĩa nhắc đi nhắc lại đến thời điểm bây giờ đã không dưới chục lần. Kể ra thì cũng chính vì câu chửi này mà nhân duyên của Linh và Nghĩa mới có cơ may bắt đầu như vậy... *** Cách đây 5 tháng, vào một ngày thu khá đẹp trời, cái thời tiết mà dễ khiến con người ta nảy sinh nhiều cảm xúc nhất. Khánh Linh đi làm với tâm trạng vui vẻ, tràn đầy năng lượng, một cô gái mặc dù đã 25 tuổi nhưng vẫn nhảy chân sáo, miệng vẫn ngêu ngao hát hai con thằn lằn con - cái bài mà cách đây hơn 20 năm cô từng hát, vẫn thường xuyên xem puca, tom và jerry thì đã đủ để bộc lộ rõ nét về hình ảnh con người Linh. Cô lúc nào cũng thế, lúc nào cũng yêu đời, cũng vui vẻ và căng tràn sức sống, bất cứ ai ở cạnh cô đều có cảm giác như chẳng có chuyện gì có thể làm cho cô gái bé bỏng này phải buồn cả. Nhưng không hiểu tại sao, ngày hôm đó chỉ vì một chuyện hết sức cỏn con thôi mà khiến cô dễ dàng bực tức như vậy, và cô gọi nó là đ

  • Thích cậu, tớ chưa bao giờ hối hận!

    Thích cậu, tớ chưa bao giờ hối hận!

    4
    5,479
    Yêu

    "Gặp được cậu là do tớ và cậu có duyên Nhưng yêu cậu thì chỉ có tớ mắc nợ cậu thôi." *** Hồi 1... "Tớ thích cậu!" Cậu có biết không, tớ đã nói câu ấy cả ngàn lần rồi chỉ là tớ vẫn chưa đủ can đảm để đứng trước mặt cậu mà nói ra thôi. Ta biết nhau cũng chỉ đơn giản là quan hệ bạn bè thông thường, cậu thích người bạn thân của tớ. Ừ thì lúc đó tớ chưa thích cậu, tưởng rằng tớ vẫn cứ vậy mà nhìn các cậu bên nhau nhưng không được, trái tim tớ đã quặn thắt khi thấy cậu cùng cô ấy đùa giỡn. Rồi tớ chợt nhận ra mình thích cậu từ lúc nào không hay. Đó là chuyện của bốn năm trước tất cả đều diễn ra rất lặng lẽ và chẳng có gì thay đổi...À không, là cậu và tớ đã thay đổi. Hai năm sau khi chúng ta tốt nghiệp, tớ vẫn thích cậu và vẫn không đủ can đảm để nói ra. Rồi tớ tự bỏ mất cơ hội để bày tỏ lòng mình nhưng tớ không hối hận vì tớ biết nếu tớ nói ra sẽ làm cho mọi thứ trở nên khó xử và tớ sợ nếu nói ra tình bạn của chúng ta sẽ không còn, cậu sẽ tránh mặt tớ. Phải, tớ đã sợ tất cả, sợ mọi

  • Con của biển

    Con của biển

    4
    58,482
    Yêu

    Nếu một ngày anh không còn bên em nữa, em sẽ thế nào. Em lấy tay che miệng tôi vờ giận dỗi: - Anh chỉ được ở bên em không đi đâu hết. Em sẽ lấy dây trói anh bên em suốt cuộc đời. Nếu có một ngày như thế sẽ không bao giờ em tha thứ cho anh. *** Tôi và em quen nhau trong một lần đi hiến máu tình nguyện.Em không có gì nỗi bật, cũng chỉ bình thường giống những người con gái tôi đã từng gặp, nếu không nói rằng em có nét gì đó ngổ ngáo hơn. Em bảo em sợ bệnh viện, em sợ tiêm nhưng em vẫn đi hiến máu. Giờ mỗi khi nhắc lại em lại cười. Nụ cười của em trong veo nhưng có một chút gì đó như nỗi đau mà cho đến giờ tôi vẫn không thể nào lí giải nổi. Quê em ở miền biển, em thích biển. Em bơi rất cừ. Tôi và em cũng đã nhiều lần bơi thi nhưng chưa có lần nào tôi thắng em dù tôi là một thằng con trai bơi cũng không tệ. Những lúc như thế, em không hét toáng lên mà chỉ cười, nhìn tôi bẽn lẽn: - Vì em là con của biển. Sao nụ cười của em khác thường ngày thế nhỉ. Vừa dịu hiền lại vừa mạnh mẽ. Tô

  • Mùa cau

    Mùa cau

    4
    41,800
    Yêu

    Ở làng thị là người lười nhất, ít học nhất và như vậy đồng nghĩa với việc thị là người nghèo nhất rồi. Đã vậy thị cũng là người xấu nhất, này nhé con gái gì mà cao có một mét ba ba phân, dáng đi chữ bát, lạch bạch chẳng khác gì con vịt đầu đàn của lão cả Khoái thả ngoài con mương đầu làng cả! *** Thị nặng có 37 ki lô. Đôi môi thì lúc nào cũng chẩu ra nhòn nhọn tựa như mõm lợn đang hít cám. Cặp mắt ốc nhồi to thao lao láo choáng hết cả gương mặt xương xẩu của thị mới là nỗi ám ảnh đối với mọi người. Trong khi cái sống mũi lại thấp tẹt, hai lỗ mũi phè ra và hếch lên như mũi loài tinh tinh. Người đời xưa nay vốn ưa cái đẹp, hoặc giả không đẹp người thì phải nết na, chăm chỉ mới được người ta thương, người ta để ý đến chứ. Đằng này thị đã xấu người lại xấu cả nết, chẳng được nước gì cả ! Thói đời đen bạc, thiên hạ chỉ thích chê cười, thích mắng chửi cho sướng mồm vậy nên thị thường bị dân làng đem ra bình phẩm làm trò cười trong các dịp đám xá, hội hè ?! Tên thị là Oán. Có người rành

  • Gía mà cậu ấy cười với tôi sớm hơn một chút

    Gía mà cậu ấy cười với tôi sớm hơn một chút

    4
    29,083
    Yêu

    Nó làm ngơ, ra vẻ không quan tâm cho lắm, xem như hắn giống như thứ gì đó không tồn tại. Trái với gương mặt kia là một niềm vui nho nhỏ và một nỗi buồn không thể đặt tên. *** "Đợi nắng đến đỉnh đầu rồi mới chịu dậy sao?" Linh - bạn thân của nó - vừa bước vào phòng đã cất ngay cái giọng đanh đảnh chua chát khi thấy nó vẫn còn cái cảnh chăn êm nệm ấm. "Con này, mày có dậy đi học không?" "Hôm nay chủ nhật thì học cái gì!" Nó trả lời như đúng rồi rồi tiếp tục lăn ra ngủ. Linh tiến đến kéo phăng cái mền ra khỏi mặt nó, dựng ngược người nó dậy, nó vẫn không hề có ý định phản kháng hay bực dọc. Nó được cái tính tốt thế đấy! Một khi đã ngủ là ngủ như chết, bất luận là trái đất có xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan tới giấc ngủ của nó. Giọng Linh tinh nghịch có vài phần đe dọa. "Hôm nay chung kết bóng chuyền nam, các bợn nữ phải đi cổ vũ tinh thần chứ! Không đi cô hạ một bậc hạnh kiểm thì chắc vui." "Vậy hả.... Tao quên mất" Nó vội vàng ngồi bật dậy vươn vai một cái rõ dài, mộ

  • Anh có thể yêu một

    Anh có thể yêu một "con điên" như em không?

    4
    9,403
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu") Cô muốn biết tại sao tôi hèn nhát ư? Cô đặt ra hàng tá tiêu chuẩn với người cô yêu, còn tôi có nổi một phần nghìn cái tiêu chuẩn đó không? *** Sau bữa ăn tối ở thành phố Nam Ninh cả đoàn du lịch lên chuyến tầu tới Quảng Châu. Tôi mở căn buồng nhỏ xíu cố kéo cái va li nặng trịch vào phía trong rồi đặt nó lên khoang hành lý. Ánh điện lờ mờ chiếu trong căn phòng chứa 2 chiếc giường tầng khiến không khí trở nên ấm áp. Tôi đặt lưng xuống một cách khoan khoái, ít nhất đến bây giờ tôi mới thật sự được nằm sau một chuyến đi dài từ Hà Nội, Lạng Sơn, đến Nam Ninh bằng ô tô. Bỗng tiếng loẹt quẹt ngoài cửa, một người đàn ông khá cao to xách va li bước vào. Anh ta quẳng cái đống hành lý kềnh càng ấy ra giữa sàn tầu rồi đổ gục xuống chiếc giường đối diện, chỉ hai phút sau anh ta đã ngáy vang như sấm. Chắc là một du khách mới nhập đoàn từ Nam Ninh. Tôi nằm mà không thể chợp mắt, gần một tiếng trôi qua, gã kia vẫn cứ ngáy đều, cá

  • Một câu xin lỗi cho người

    Một câu xin lỗi cho người

    4
    19,927
    Yêu

    (Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi một thoáng rồi quay đi. Tia nhìn đầy đau đớn. Tôi chợt nhận ra mình vừa phạm một sai lầm không thể thứ tha.Tôi biết tôi vừa cứa vào tim anh một vết dao tàn ác. *** Nhà anh và tôi có chung bức vách. Dãy phố chợ một tầng lầu thiết kế mặt tiền gần giống như nhau. Hàng hiên tầng triệt liên thông, còn bancon lầu, chỉ cách nhau một hàng rào thấp. Anh lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng có vẻ rất già dặn, điềm đạm như một ông già. Hai gia đình là hàng xóm rất thân, và anh với tôi chơi đùa với nhau từ nhỏ. Nói là cùng nhau chơi đùa, nhưng thật ra chỉ có tôi thường thích trêu đùa, vòi vĩnh, còn anh luôn chiều chuộng tôi...vô điều kiện.   Học chưa hết lớp 12, ba anh đột ngột qua đời, anh phải bỏ học để giúp mẹ tiếp tục quản lý công việc kinh doanh của gia đình. Lúc ấy tôi cũng vừa chuyển trường lên tỉnh học, nên anh và tôi không còn gặp nhau mỗi ngày. Thỉnh thoảng mỗi

  • Tình yêu sét đánh

    Tình yêu sét đánh

    4
    20,182
    Yêu

    Những người như anh, như cô ấy...sống chỉ với một chữ yêu. Còn những người như em, sống bằng một chữ tình. Với em, yêu không đủ, bởi những tình cảm mà gia đình và bạn bè dành cho mình, dù có dùng cả đời mình, cũng không bao giờ có thể trả hết... *** Đêm trở lạnh. Gió thét gào cùng với tiếng mưa rền rĩ... Ngồi cùng anh trong quán vắng, nhạc dìu dịu,cửa sổ hắt bóng anh và tôi. Nhả đều từng khói thuốc, lơ đãng hỏi bâng quơ: "Em có tin tình sét đánh không?" Tôi nhìn anh ngạc nhiên. Một người đàn ông từng này tuổi, trải qua hàng trăm mối quan hệ, đầu đầy sỏi đá, hỏi tôi có tin sét đánh không. Tôi, đàn bà 27, trải qua vài ba mối tình với nhiều lần chiến đấu cùng máu và nước mắt, sống cùng nỗi buồn và tuyệt vọng, hạnh phúc chưa nếm được đầu môi thì lại lăn lóc cùng đau khổ, hỏi sao biết được sét đánh là thế nào. "Thế mà anh đang bị sét đánh đấy" .... "..Đánh vỡ đầu" "Như thế nào?" "Cô ấy có đôi mắt như thiên thần. Anh cũng không hiểu. Mới thoáng qua nhưng có cảm giác điện giật số

  • Yêu là chuyện của một người nhưng tình yêu là chuyện của hai người

    Yêu là chuyện của một người nhưng tình yêu là chuyện của hai người

    4
    25,932
    Yêu

    Nam là mối tình đầu của tôi, nhưng mối tình đầu đó không giống như những mối tình khác, nó chớm nở ở thời điểm khá muộn và khoảng thời gian ấy như người ta thường nói là con người ta đã đủ lớn để không còn những hành động nông nổi của tuổi trẻ. Tuy nhiên, nó chẳng đúng như những gì người ta thường nhìn nhận, tôi yêu Nam ở tuổi ngoài 20 và tôi vẫn yêu một cách điên rồ như bao con người khác. *** Tôi chẳng hiểu mình thích Nam ở điểm gì, cũng chẳng biết vì sao một kẻ sống bằng lý trí từ trước khi gặp Nam lại trở nên yếu đuối và mềm yếu đến như vậy. Nam bằng tuổi tôi, nhưng thật ra Nam sinh sau tôi tròn một tháng; ở Nam luôn có hai thái cực, hoặc suy nghĩ quá trẻ con hoặc là chín chắn như một người đàn ông thực thụ. Thành tích của Nam chưa bao giờ gọi là xuất sắc, kiểu như trên trời dưới đất thì Nam thuộc top lưng chừng nửa. Mà tôi thì ghét kiểu người như vậy, nhưng cuối cùng định mệnh luôn thích sắp đặt chúng tôi vào những hoàn cảnh trớ trêu nhất. Tôi chẳng biết, do tôi quá yêu Nam,

  • Chờ ngày nắng lên

    Chờ ngày nắng lên

    4
    93,373
    Yêu

    Chưa bao giờ chị cảm thấy tuyệt vọng như lúc này, chưa bao giờ chị cảm thấy cuộc đời lại bất công với mình như lúc này, chị bật khóc, nấc lên thành tiếng, chỉ mong rằng những giọt nước mắt nóng hổi này sẽ cuốn trôi đi tất cả những khổ đau phiền muộn. ***   Thy mệt mỏi lê đôi chân lên từng bậc cầu thang một, mùi ẩm ướt của bức tường làm bằng thạch cao cũ kĩ lâu ngày xộc vào từng cơn hăng nồng ngai ngái. Từng giọt nước mưa còn sót lại chảy từ cổ áo lỏng bỏng bỏng rơi trên sàn nhà, cũng tại chiều nay Sài Gòn giận lẫy, Sài Gòn dỗi hờn nên mang đến cho thành phố một cơn mưa dồn dập, cơn mưa trĩu mọng như quả cam khổng lồ ai đó cứa ra từng múi nước. Con đường từ công ty tới phòng trọ của chị chỉ hơn bốn cây số mà hôm nay chị phải lội gần một tiếng mới vượt qua được dòng người tắc nghẽn trên phố. Nhưng dường như điều đó đã ăn sâu vào nhận thức của những người đã và đang cố gắng mưu sinh trên mảnh đất phồn hoa này. Sài Gòn như cô công chúa bướng bỉnh, ông mặt trời vừa mới chiếu từng sợ

  • Định kiến

    Định kiến

    4
    21,120
    Yêu

    Kể từ lần ấy, nàng không "cấm vận" hắn đến nhà nữa. Nhưng nàng vốn ngây thơ, không hiểu thứ tình cảm chùng chình giữa mình và hắn, đã là yêu, hay mới chỉ là thương. *** Sinh nhật bạn, nàng gặp hắn. Khi nhân vật chính của bữa tiệc đang phùng mồm trợn mắt chuẩn bị thổi nến thì hắn mới đến. Nàng nghe loáng thoáng ai đó giới thiệu tên hắn rồi quên luôn. Ai đời đi dự sinh nhật, hắn lại mặc cái quần đùi ngắn cũn, đã vậy còn sọc xanh, sọc vàng. Người đâu mà ăn mặc lố lăng. Mấy hôm sau, đột nhiên hắn xuất hiện ở nhà nàng cùng với người bạn nọ. Áo sơ mi, quần kaki, trong mắt nàng hắn vẫn thật lôi thôi. Thanh niên ai lại ăn mặc như một ông già. Mà gớm chưa, chuyện gì hắn cũng biết. Từ chuyện nhìn người của Gia Cát Lượng đến chuyện người ngoài hành tinh đổ bộ xuống trái đất. Ăn cơm sinh viên mà ngồi lo chuyện vũ trụ. Đúng là ba hoa chích chòe. Nàng kín đáo liếc kim đồng hồ nhích từng khấc từng khấc, lòng như nở hoa khi tiếng chuông ngân nga điểm mười giờ. "Xóm tớ sắp đóng cổng rồi. Thôi ha

  • Mai rồi em sẽ là anh

    Mai rồi em sẽ là anh

    4
    6,146
    Yêu

    Chuyện mới đó mà đã 3 năm, Linh mất liên lạc với Tân từ đó, không hiểu sao Tân đổi cả số điện thoại. Những lời Tân nói trong 20 phút ra chơi năm đó, Linh còn nhớ đến từng chữ một, nhớ đến cả khuôn mặt nóng bừng của mình khi Tân tiến sát mặt lại, cuộc chia tay chóng vánh nhưng sao lại khiến người ta nhớ đến dai dẳng... *** Tiếng chuông điện thoại réo mãi khiến Linh phải "khuất phục" bò người ra khỏi chăn, vươn tay sờ soạng để chộp lấy vật đang run lẩy bẩy và ca cẩm kia. Đôi mắt lờ mờ vì chưa quen với ánh nắng của 8 giờ 30 phút sáng đã ngập khắp phòng nhưng Linh vẫn nhanh chóng nhận ra được vòng tròn màu xanh quen thuộc mà mình cần bấm vào. Vậy mà chả hiểu sao, cái điện thoại lại chịu im lặng và đầu Linh không thể chờ đợi thêm mà gục xuống lần nữa. Không gian yên tĩnh kéo dài được một lúc tầm 30 giây và tiếng chuông điện thoại lại reo lên từng hồi réo rắt, vẫn động tác cũ, Linh tìm hình tròn xanh có biểu tượng chiếc điện thoại để bấm vào nhưng lần này lại không yên ắng như lần trước.

  • Duyên nợ vụt bay

    Duyên nợ vụt bay

    4
    65,230
    Yêu

      Tôi và anh, phải chăng định mệnh đã sắp đặt như thế….Chúng tôi, những con người đã đánh mất nhau. *** Tôi, một cô gái luôn cố tỏ ra mình là người mạnh mẽ, nhưng thật ra thì yếu như sợi mùng tơi chỉ cần ngừng cố gắng ngay lập tức sẽ đổ gục. Mối tình đơn phương đã khiến tôi không thể bung tỏa trong một thời gian dài, lúc nào cũng giày vò bản thân mình khiến mọi thứ trở nên bi lụy. 4 năm không phải quãng thời gian dài nhưng cũng không phải ngắn ngủi gì. Tôi vật vã trong mớ hỗn độn của chính mình, không biết phải làm thế nào, không biết phải đi ra sao và rồi cứ tự huyễn hoặc chính mình về một cái kết nào đó thật tươi đẹp.Tôi của bây không còn thơ dại như vài năm trước, con người ta có thể rất lâu mới có thể thấy mình trưởng thành ở một lĩnh vực nào đó, nhưng đối với một vài người, ở một vài chuyện có thể rất lâu, cũng có thể rất nhanh họ sẽ lấy lại được thăng bằng như chưa từng có gì tác động phải. Và có lẽ cũng chính sự trưởng thành này vô tình đã bóp chết khá nhiêu cảm xúc từng

  • Anh làm sao mà thoát được? (Phần 2-Hết)

    Anh làm sao mà thoát được? (Phần 2-Hết)

    4
    39,399
    Yêu

    Việt soái ca cùng Đan tiểu thư rốt cuộc sau lần xem mặt có đến được với nhau không? Phần 1: /tag/anh-lam-sao-ma-thoat-duoc.html *** I. Con sợ con bé Đan lắm!! Sau lần gặp mặt đầu thì Việt soái ca nhất quyết không nghe lời phỉnh nịnh của bố mẹ hắn nữa nữa, hắn không đi gặp Đan một lần nào cả, dù con bé có dụ dỗ đến mức nào. Việt nhất quyết trốn trên Hà Nội, nhưng Tết Âm vừa rồi,nhưng kế hoạch của hắn nhanh chóng phá sản, thân là cháu đích tôn ba đời dòng họ Trần, hắn lại bị cả họ lên đón về. Mang theo cái mặt bí xị, cộng thêm sự mệt mỏi của những ngày Tết dồn dập, vừa tiễn ông chú họ về, Việt soái ca hí hửng lén lên phòng chuẩn bị đi hát với lũ bạn thì mẹ Vân lẫn 'Gấu bố vĩ đại' túm ngay hắn lại, vẻ mặt nghi ngờ nhỏ giọng hỏi: - Thế từ Tết Dương đến nay, mày có 'ấy ấy' với có bé Đan không hả con? Bố mẹ sốt hết cả ruột rồi! Việt soái ca như mèo dẫm phải đuôi, vội vàng xua xua tay: - Ơ mẹ này, con trong sáng như này! Sa

  • Chỉ còn những mùa nhớ

    Chỉ còn những mùa nhớ

    4
    77,310
    Yêu

    Tôi và Hiển là đôi bạn thân. Người ta nói rằng tình bạn khác giới vốn dĩ rất khó để tồn tại, vì một trong hai người sẽ có tình cảm với nhau. Một là có tất, hai là mất hết. Tôi biết, điều đó là đúng. Vì tôi vốn dĩ thích Hiển ngay từ lúc tôi nhìn hình ảnh trên Facebook. Tuy nhiên, vì khoảng cách hai đầu Hà Nội - Sài Gòn khá xa, và vì tôi cũng chẳng có đủ niềm tin vào chính bản thân mình, thế nên giữa hai chúng tôi cứ chỉ đơn thuần là bạn bè thế thôi. Tôi cũng chẳng có tham vọng quá cao xa gì, đơn giản là thỉnh thoảng cuối tuần nhắn tin cho nhau, lúc buồn thì gọi điện than thở ỉ ôi, và cũng có những bí mật chúng tôi chỉ kể cho nhau mà không hề nói với bất kì ai. Dĩ nhiên, Hiển cũng thế. Anh cũng sẽ chẳng nói điều đó với... người yêu của anh. *** Tôi thích Hiển, mặc dù Hiển đã có người trong lòng. Tôi biết ngay mà, một người đẹp trai, nói chuyện có duyên dù hơi... đanh đá như Hiển thì chắc chắn sẽ chẳng có cơ hội nào cho tôi. Mà tôi, thì vốn dĩ cũng quá quen với cảnh đơn phương rồi. Hi

Read more...

Back to top