Bao Công xử án Kan Nộ Nộ

Bao Công xử án Kan Nộ Nộ

By Truyện Ngắn 24h

Flag as inappropriate
Score: 4
4
From 5,441 Ratings

Phủ Khai Phong, ngày rằm tháng 7… Công đường vẫn mở toang nhưng không thấy bóng dáng Bao Chửng, Triển Chiêu, Công Tôn Sách và đám hộ vệ đâu, chỉ có mấy tên lính gác đứng ngáp dài ngáp ngắn vì sáng đến giờ chưa có mống nào vào kiện tụng gì cả.
Thì ra Bao Chửng và mọi người đang tụ tập ở dưới bếp, hôm nay là sinh nhật của Bao Công.

…Happy birthday tú Bao Công, Happy birthday tú Báo Công, Happy birthday, happy birthday, happy birthday tu Bao Cồng. Tại vì sao lại có Công, tại vì sao lại có Công, tại vì má Công với ba Cồng chiến đấu xong là có Công. Chúc mừng sinh nhật Bao đại nhân.

Đợi cho những giai điệu quen thuộc của bài ca bất hủ Happy Birthday lắng xuống, Bao Chửng mới từ tốn đứng lên tạ lễ:

- Chân thành cảm ơn mọi người đã nhớ đến ngày sinh nhật của Bao Chửng. Ở cái tuổi sắp gần đất xa giường này mà Bao Chửng vẫn được sự quan tâm, yêu thương của mọi người, với Bao Chửng thật không còn gì hạnh phúc hơn. Dẫu vậy, năm nay cũng giống như mọi năm, Bao Chửng vẫn có một sự buồn nhẹ.

- Điều gì khiến Bao đại nhân không vui vậy? – Công Tôn Sách ân cần hỏi.

- Thì cũng giống như những năm trước thôi, các anh em toàn chúc mừng suông bằng mồm với lại hát mấy câu vớ vẩn, chả thấy quà cáp gì, chán!

- À, tưởng chuyện gì, năm nay có quà rồi. Triển Chiêu đâu, vào bê quà ra đi.

Tức thì Triển hộ vệ vào trong và bê ra một cái bánh ga tô to như cái xô múc nước. Bao Chửng thấy bánh thì mừng rỡ lắm vội sai Trương Long, Triệu Hổ đốt nến cắm lên bánh để Bao Chửng thổi. Lệnh của Bao đại nhân đã ban ra thì đương nhiên phải tuân theo, nhưng có vẻ Trương Long, Triệu Hổ không được vui lắm, vừa đốt nến vừa phụng phịu.

- Hai người làm sao thế? Sao đang sinh nhật ta mà mặt các ngươi như đi dự đám ma vậy?

- Dạ bẩm, tại đốt nến mỏi tay quá ạ. Mỗi cây nến tượng trưng cho một tuổi, Bao đại nhân đã hơn bảy chục rồi, tức là phải đốt hơn bảy chục cây nến, biết đốt đến bao giờ mới xong. Mọi người thì ai cũng đói hết rồi, đều mong được cắt bánh sớm để ăn cho đỡ thèm. Với lại, liệu đại nhân có đủ sức thổi tắt hết hơn bảy chục cây nến này không hay là mới thổi chưa được nửa thì đã lăn quay ra, sinh nhật lại trở thành đám ma. Đốt vài cái tượng trưng là được, già rồi mà ưa hình thức vkl.

Lúc này Triển Chiêu mới từ sau bước lên:

- Bẩm Bao đại nhân, lời của Trương Long, Triệu Hổ nói không phải là không có lý. Mong Bao đại nhân lược bỏ bớt mấy thủ tục rườm rà rồi nhanh chóng tiến hành cắt bánh chia cho mọi người đi, chứ tại hạ thấy các anh em đều thèm lắm rồi ạ.

Nghe vậy thì Bao Chửng cũng đồng ý rồi chực tiến lên thổi nến, nhưng Công Tôn Sách đã ngăn lại.

- Khoan đã đại nhân, đại nhân phải lấy tay túm râu gọn gàng lên đã, chứ để lòa xòa thế này mà thổi là cháy trụi râu ngay đấy, “Bao Chửng mà chẳng có râu, khác nào thông ass thiếu dầu Neptune”.

Thế rồi Bao Chửng thổi nến, cắt bánh chia cho mọi người. Đang lúc tất cả đều im lặng tập trung ăn thì Bao Chửng lại cất lời:

- Công Tôn Sách này…

- Công Tôn Sách… Có nghe thấy ta hỏi không?

- Dạ, Bao đại nhân gọi em ạ?

- Ngươi có thể dừng ăn nghe ta nói được không?

- Dạ, Bao đại nhân cứ nói, tại hạ vừa ăn vừa nghe vẫn được mà.

- Ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi nhỉ?

- Ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi nhỉ???? ĐKM, đã bảo bỏ cái miếng bánh xuống cơ mà. Ta éo thích nói nhiều lần đâu đấy.

- Dạ, gần bốn chục năm ạ.

- Ừ, gần bốn chục năm, vậy mà chưa lần nào ta được nghe ngươi hát. Hôm nay sinh nhật ta, ngươi có thể phá lệ hát tặng ta một bài được không?

- Sao đại nhân lại chơi khó tại hạ thế? Gần bốn chục năm theo ngài, ngài cũng thừa biết là tại hạ giỏi nhất đá phò và ngu nhất là hát hò mà. Đại nhân còn lạ gì, bao lần đi karaoke, trong khi đại nhân và các anh em khác say sưa hát và nhảy nhót thì tại hạ chỉ ngồi ăn hoa quả với lại nắn bóp hoa quả xong rồi về. Sao đại nhân không bảo Triển Chiêu hát cho mà nghe, chú ấy hát nhạc vàng hay phết đấy.

- Thằng Triển Chiêu thì nói làm gì, ta nghe nhiều rồi. Với lại nó toàn hát mấy bài Liên khúc Nghèo với Liên khúc thất tình, nghe não hết cả ruột.

- Thôi được, đại nhân đã nói vậy, tại hạ xin hát hầu ngài ạ.

- Thế chứ, ngươi định hát bài gì? Hôm nay ngày vui, cấm nhạc vàng đấy. Với lại chúng ta là người Trung Quốc, nên hát bài hát Trung Quốc, đừng sính ngoại mà đi hát nhạc Việt Nam giống như mấy đứa thí sinh tham dự cái chương trình “Giọng hát Tàu”, ta là ta ghét.

- Nhưng hát bài Trung Quốc thì các thím đang đọc truyện này nghe không hiểu đâu đại nhân ạ.

- Ừ, ngươi nói cũng phải. Thôi thế này, tốt nhất là hát bài nào đó nhạc Hoa lời Việt, vậy là vẹn cả đôi đường. Ok?

- Dạ vâng. Vậy nhân dịp sinh nhật, xin được hát tặng Bao đại nhân một bài thay cho lời chúc mừng của tại hạ gửi đến ngài. Chúc Bao đại nhân sang tuổi mới có nhiều niềm vui, mạnh khỏe, hạnh phúc và thành đạt. Bài hát này nói về một cô gái có xuất thân và cuộc sống nghèo khổ nhưng lại có khát khao làm giàu mãnh liệt, vươn lên từ hai bàn tay trắng, dẫu vậy cuối cùng cô lại bị nhiễm căn bệnh thế kỉ rồi chết trong tủi nhục. Bài hát mang tên “Người đến từ Chuồng Trâu”. Thế rồi Công Tôn Sách lấy giọng, vào nhịp rất chuẩn dù là không có nhạc:

“ Từ chuồng trâu, em lại muốn đi sang Tàu, vượt biên xong, em làm kiếp cave. Ở nơi đó có khách mua dâm, ở nơi đó có phố đèn lồng, tối ngày cứ tiếp khách rát cả mông. Tiền em kiếm rất nhanh, mỗi cuốc mấy mươi đô, chưa thèm tính thêm tiền bo…
…Sẽ không còn, phải chăn bò, chẳng còn phải cấy lúa buốt cả tay. Giờ em sướng như tiên, có khách đến mua dâm, em dạng háng ra là xong…
…Vài năm sau, em bị té re liên hoàn, toàn thân em, mụn nhọt nó lan ra. Giờ em đã nhiễm HIV, giờ em đã đớn đau ê chề, chẳng còn được tiếp khách như ngày xưa. Bọn nó tống em đi, đói rách với lang thang, em về, sống trong chuồng trâu”.

Công Tôn Sách hát xong, mọi người vỗ tay ầm ầm để tán thưởng . Đột nhiên từ bên ngoài, một tên lính chạy vào với vẻ rất gấp gáp:

- Bẩm Bao đại nhân, có một người đàn ông đang thổi kèn kêu oan ầm ĩ ở ngoài kia, đòi gặp Bao đại nhân ạ.

- Trống đâu sao nó không đánh mà lại thổi kèn? Mà kèn của ai?

- Dạ bẩm, kèn của nó ạ. Nó tự thổi. Còn trống thì hôm qua mưa, công đường của mình thì lại bị dột, ướt hết mặt trống nên gõ nhẹ cái là thủng luôn rồi ạ.

- Triển Chiêu đâu. Ta đã đưa tiền cho ngươi từ tuần trước bảo là mua lấy tấm tôn mới về thay cái tấm bị vỡ đi rồi mà, sao ngươi vẫn chưa làm để xảy ra hậu quả này hả?

- Dạ, đại nhân bớt giận. Tại hạ…

- Lại lấy tiền đi chơi gái hả?

- Không ạ, tại hạ không chơi gái.

- Thế tiền đâu rồi?

- Dạ, tại hạ phang lô rồi. Hôm đó tại hạ phang 4 con liền và dự tính là nếu trúng hết thì sẽ đủ tiền thay toàn bộ mái tôn mới cho công đường mình, không việc gì phải thay một tấm cho nó lắt nhắt ạ. Nhưng tiếc là phang 4 con thì trượt mất 3 con…

- Con còn lại thì sao? Được mấy nháy?

- Dạ, con còn lại suýt trúng ạ.

- Ngươi giỏi lắm, ta sẽ hỏi tội ngươi sau, giờ tất cả theo ta ra công đường xem thằng đó kiện tụng cái gì, đi thôi.

Bao Công cùng đồng bọn lục đục kéo ra ngoài công đường, mấy tên lính xếp thành 2 hàng dọc phía dưới, Trương Long, Triệu Hổ, Công Tôn Sách và Triển Chiêu đứng hai bên, Bao Chửng ngồi giữa, tóm lại là giống hệt trên tivi. Thấy kẻ thổi kèn kêu oan đang quỳ dưới công đường, Bao Chửng đập bàn quát lớn:

- Tên kia, ngươi có biết đây là đâu không? Tại sao lại cởi truồng mặc quần đùi mà đến vậy?

Bỗng có tiếng thì thầm từ phía sau:

- Đại nhân nói nhầm rồi, cởi trần mặc quần đùi.

- À ừ, sao lại cởi trần mặc quần đùi mà đến công đường vậy hả?

- Bẩm đại nhân, con mụ vợ của thảo dân nó lột hết quần áo rồi đuổi thảo dân ra khỏi nhà ạ. Xin đại nhân cứu giúp đòi lại công bằng cho thảo dân.

- Tức là hôm nay ngươi đến đây để kiện vợ ngươi?

- Dạ không, thảo dân kiện thằng con rể ạ.

- Ngươi kiện hắn tội gì?

- Dạ, hắn hiếp dâm con gái thảo dân ạ.

- Nó là con rể ngươi, đương nhiên nó có quyền hiếp dâm con gái ngươi rồi.

- Dạ không, thảo dân có 3 đứa con gái cơ, vợ nó thì thảo dân không nói làm gì, đằng này cả hai đứa em vợ nó cũng hiếp hết ạ.

- Có kẻ đồi bại như thế thật sao? Đúng là không còn coi luân thường sinh lý ra gì nữa. Tại sao ngươi không đưa luôn hai đứa con gái của ngươi đến công đường làm chứng? Nếu chỉ qua lời ngươi nói, ta khó mà phá án được.

- Sáng nay thảo dân cũng rủ hai đứa nó đi cùng, nhưng không đứa nào chịu đi, chúng nó bảo hôm nay đến lịch anh rể hiếp dâm, phải ở nhà, nếu đi thì sẽ không được hiếp.

- Vậy còn vợ ngươi? Sao mụ ta lại lột quần áo và đuổi ngươi khỏi nhà?

- Thì đó, sau khi rủ hai đứa con gái đi cùng không được, thảo dân quay sang thuyết phục mụ ấy đi làm chứng cùng nhưng mụ ấy cũng không đi. Thảo dân biết là từ lâu mụ ấy vẫn chờ đợi và hi vọng thằng con rể sẽ hiếp dâm mụ, nhưng đợi mãi chưa thấy gì nên mụ ấy cũng bực mình và khó chịu trong người. Thảo dân cũng bảo thẳng với mụ ấy rằng đừng có hi vọng gì cho mất công, nó mà muốn hiếp thì đã hiếp lâu rồi, nhìn mụ như cụ nội nó thế kia làm sao nó dám xâm phạm. Thảo dân vừa nói dứt lời thì mụ ấy nổi khùng lên, đuổi đánh và lột hết quần áo của thảo dân. Mong Bao đại nhân đèn giời soi sét, thế thiên hành lạc, đòi lại công bằng cho thảo dân ạ.

- Được, ngươi cứ yên tâm. Ta phải cho người điều tra xem những điều ngươi nói có đúng không đã. Giờ ta cứ tạm thời giam ngươi vào đại lao, rồi lúc nào có thời gian sẽ tính tiếp.

- Sao lại thế ạ? Thảo dân là người đi tố cáo chứ có phải là tội phạm đâu mà lại bắt giam thảo dân?

- Thì ngươi thấy đó, vụ án này chỉ có mỗi mình ngươi, ngoài ra đã có ai nữa đâu? Ta không bắt giam ngươi thì biết bắt ai? Với lại đại lao của ta hiện tại không có ai để nhốt nên chuột bọ nó cắn phá ghê quá, có người nhốt vào đó thì bọn chuột nó cũng sợ, không dám cắn phá linh tinh. Thế nhé, bãi đường!

Triển Chiêu thấy vậy thì ngạc nhiên hỏi:

- Ơ kìa đại nhân, mới có hơn 4 giờ, sao hôm nay bãi đường sớm thế? 5h mới hết giờ làm mà.

- Hôm nay cuối tuần, nghỉ sớm tí, ta phải về quê, nghỉ muộn sợ lát không bắt được xe.

- Có chuyện gì mà đại nhân phải về quê gấp vậy ạ?

- Con em dâu nó đẻ rồi, thấy bảo đứa bé giống ta như đúc, ta phải về xem sao.

Đúng lúc Bao Chửng đang hí hửng định về quê thì từ bên ngoài, một người đàn bà lao vào công đường rồi nằm vật ra như đang tập yoga, vừa tập vừa rên la, gào khóc nghe rất xót xa:

- Bao đại nhân ơi, oan ức quá, oan ức quá Bao đại nhân ơi…

- Cái đệt, hôm nay là cái ngày éo gì không biết, muốn về quê tí cũng không xong. Người kia tên họ là gì, có oan ức gì, cớ sao đến đây gào thét?

- Kính bẩm Bao đại nhân, thảo dân là Hoàng Lan Tôn, quê ở làng Lò Tôn, vì oan ức thấu trời không biết kêu ai nên đành lặn lội đến đây cắn cỏ, ngậm bi, đá cột mong đại nhân cứu giúp.

- Có điều gì oan khuất, nói đi!

- Dạ, thảo dân có hai đứa con trai là Lương Diệt và Mặc Cốc, đang tuổi 20, khỏe mạnh như đười ươi. Cách đây hai tháng, thảo dân có gửi hai đứa lên học nghề đóng gạch tại nhà vợ chồng một người quen là Vương Dật và Kan Nộ Nộ. Những tưởng con học được cái nghề đàng hoàng sau này có thể tự kiếm sống, ai ngờ hôm trước, họ khênh xác cả hai đứa về cùng một lúc, nói là do chúng nó ăn tiết canh vịt nên bị tiêu chảy mất nước mà chết.

Thảo dân thấy cái chết của hai đứa có rất nhiều điều uẩn khúc, vì hai thằng con nhà thảo dân, một thì bị táo bón kinh niên, lần nào đi ị cũng phải ngồi gần tiếng, rặn đến nỗi mặt mũi đỏ phừng phừng như thằng điên, không thể chết vì tiêu chảy được. Thằng thứ hai thì bị dị ứng tiết canh vịt từ nhỏ, ăn vào là mụn mọc chi chít ở đít và cả một ít ở mông, làm sao nó dám ăn tiết canh vịt nữa. Thảo dân đã thưa chuyện này lên quan huyện nhưng hình như lão ấy đã ăn tiền của vợ chồng nhà Vương Dật nên cứ ậm ừ qua quýt và không chịu điều tra. Giờ thảo dân chỉ còn biết trông cậy vào Bao thanh thiên đẹp zai, văn võ song toàn thôi ạ.

- Ngươi quả là có con mắt thẩm mĩ khác người, ta rất thích. Nhưng tại sao, cùng là con ngươi mà một đứa lại mang họ Lương, còn đứa kia mang họ Mặc?

- Dạ, Lương Diệt là con của thảo dân với chồng, còn Mặc Cốc là con của thảo dân với bạn thân của chồng ạ.

- Hai thằng bố của hai đứa có biết chuyện không?

- Dạ biết ạ, thế nên vác dao chém nhau chết cả hai rồi, từ đó thảo dân một mình nuôi hai đứa, giờ chúng nó cũng chết nốt, thảo dân biết sống sao đây? Ôi đại nhân ơi, oan khuất quá…

- Nghe lời ngươi kể, ta cũng đã nắm được nội tình của vụ việc. Vậy, xác của hai đứa nó đã chôn chưa?

- Dạ chưa, thảo dân có cho xác của hai đứa vào bao và vác theo lên đây ạ. Đang để ngoài cổng kia rồi.

- Được, cứ để hai cái xác ngoài cổng đó, sẽ kiểm tra sau.

- Ơ, thảo dân tưởng đại nhân sẽ xử luôn.

- Ngươi nhìn đồng hồ xem, đã gần 5h, hết giờ làm đến nơi rồi, xử gì nữa. Giờ ta cũng phải về quê đây, hôm nào lên tính tiếp. Người đâu, bắt giam người đàn bà này vào đại lao cho ta.

- Sao lại thế ạ? Thảo dân là người đi tố cáo chứ có phải là tội phạm đâu mà lại bắt giam thảo dân?

- Sao ngươi nói giống cái thằng cởi trần mặc quần đùi vừa nãy thế. Hiện tại, vụ án này có mỗi mình ngươi, không giam ngươi thì giam ai? Với lại cái thằng cởi trần mặc quần đùi kia ở trong ấy một mình cũng buồn, cho ngươi vào để nó có người tâm sự.

Thấy vậy, Công Tôn Sách mới thì thầm vào tai Bao Chửng:

- Đại nhân định nhốt một nam một nữ chung một buồng giam sao? Vậy sẽ rất nguy hiểm đại nhân ạ.

- Nguy hiểm gì đâu, buồng giam nào cũng để sẵn một hộp bao cao su 20 chiếc mà. Ngươi khỏi lo.

- Vâng, mà đại nhân này, hay là trong lúc đại nhân về quê, ta sẽ cho Triển Chiêu đi âm thầm điều tra vợ chồng Vương Dật trước, biết đâu sẽ tìm được manh mối gì chăng?

- Chưa đến lúc. Chúng ta sẽ kiểm tra và giám định pháp y hai cái xác trước, rồi sau đó mới điều tra vợ chồng Vương Dật sau để tránh đánh rắm động cỏ.

- Đại nhân dạo này hay nói nhầm quá, đánh rắn động cỏ chứ ạ.

- Ừ, thì đánh rắn. Thế nhé, ta về quê đây, cuối tuần vui vẻ.

Trong mấy ngày Bao Chửng về quê thì Công Tôn Sách tỉ mẩn xem xét và giám định hai cái xác chết từng li từng tí một. Rất nhiều thông tin đã được Công Tôn ghi lại. Đến chiều ngày thứ 2, Bao Chửng ở quê lên xách theo hai túi cu-đơ. Vừa thấy Công Tôn Sách, Bao Chửng đã hí hửng:

- Này, mang quà quê chia cho các anh em đi.

- Dạ, chia thì chia thôi chứ tại hạ không dám ăn đâu ạ.

- Sao thế? Nay chó lại chê phân à?

- Không phải. Ở làng em mới đây thôi, có một ông bị vợ bỏ sau khi ăn cu-đơ. Lão ấy ăn lúc chiều thì đến tối cu lão cứ đờ ra, không làm ăn gì được, vợ viết đơn li dị luôn.

- Thật thế cơ à? Chết mịa, nãy ngồi trên xe buồn nôn và hơi say xe nên ta xơi hết 4 cái, thảo nào thấy cu cũng hơi đơ đơ. Thôi, cứ mang bánh chia hết cho bọn Triển Chiêu với Trương Long, Triệu Hổ ăn đi, cho chúng nó chết. Thế còn vụ hai cái xác, có những thông tin gì báo cáo ta nghe nào.

- Dạ, tại hạ cũng đang định thông báo cho đại nhân đây. Qua khám nghiệm tử thi cho thấy, hai xác này không có chất độc, không có vết bầm tím hay chấn thương, cũng không phát hiện thấy tiết canh trong dạ dày, như vậy có thể kết luận nguyên nhân chết vì bị đầu độc, đánh đập và tiêu chảy là không thể.

- Còn điều gì bất thường khác không?

- Dạ, có một điều lạ là nét mặt của hai cái xác này đều biểu hiện một trạng thái cảm xúc giống nhau, giống như họ đang rất hưng phấn, nhìn cái mặt đần đần, ngu ngu, rất giống Bao đại nhân.

- Cụ thể hơn đi.

- Dạ, là giống mặt của mấy thằng diễn viên nam trong mấy cái clip bậy bạ mà đại nhân hay xem ấy, lúc cao trào ấy ạ, giống lắm!

- Vậy sao? Đưa ta đến chỗ 2 cái xác nào, có vẻ như ta đã tìm ra manh mối rồi.

Lập tức Bao Chửng và Công Tôn Sách đến nơi để hai cái xác. Bao Công tụt quần hai nạn nhân xuống rồi giảng giải cho Công Tôn Sách nghe.

- Ngươi nhìn đi, súng của hai tên này vẫn rất cương cứng và ở trạng thái cực đại. Nói ra thì xấu hổ chứ bọn nó chết rồi mà súng vẫn to hơn của ta với ngươi gấp mấy lần. Ngươi không thấy có gì bất thường sao?

- Ý của đại nhân là 2 tên này chết vì…

- Vì Thượng mã phong chứ còn vì CLG nữa. Ta mấy lần suýt bị Thượng mã phong nên ta biết.

- Tại hạ có thắc mắc là Bao đại nhân chưa từng có vợ, người yêu thì càng không, đi chơi gái cũng không thấy. Vậy sao mà bị Thượng mã phong được?

- Ta quay tay.

- Dạ? Quay tay mà cũng bị Thượng mã phong được sao?

- Có chứ, nếu ngươi vừa ốm dậy, mệt mỏi, say rượu mà vẫn cố tình quay tay thì tỉ lệ Thượng mã phong là rất cao. Hoặc quay trên 30 lần mỗi ngày cũng nhiều khả năng bị. Ta suýt chết mấy lần rồi đấy. Giờ ngươi ra gọi Triển Chiêu vào đây cho ta nhanh.

Đợi mọi người tập hợp đầy đủ, Bao Chửng mới lên tiếng:

- Bây giờ đã có thể kết luận chắc chắn rằng Lương Diệt và Mặc Cốc chết vì Thượng Mã Phong. Các ngươi có hướng điều tra nào tiếp theo không?

Triển Chiêu nghe vậy thì chắp tay kính cẩn nói:

- Theo tại hạ thì khả năng hai anh em hắn tự thông nhau dẫn đến Thượng Mã Phong là rất thấp. Vì dù sao họ cũng là anh em ruột, hơn nữa một người lại bị táo bón kinh niên, nếu đã thông ass nhiều lần thì ass sẽ nở như cái bát, quả bí đao cũng chui qua vừa, làm sao mà bị táo bón được.

- Triển Chiêu nói rất có lý. Trương Long, kiểm tra ass của hai xác chết xem có dấu hiệu giao thông không.

- Bẩm bao đại nhân, ass của cả hai đều rất khít và hồng, màu sắc tươi tắn, chắc chắn vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị thông lần nào đâu ạ.

- Tốt, vậy là ta đã loại bỏ được khả năng hai anh em hắn tự thông nhau. Công Tôn Sách có ngu ý gì không?

- Bẩm bao đại nhân, tại hạ đang nghĩ đến khả năng là hai anh em họ cùng thông ass Vương Dật rồi cùng chết, đại nhân thấy sao?

- Ý ngươi là three-some?

- Dạ!

- Nhưng lỗ đít của anh em hắn còn rất khít mà.

- Thì hai anh em hắn thông Vương Dật thôi chứ Vương Dật không thông lại. Giờ chỉ cần kiểm tra lỗ ass của Vương Dật, nếu nở hoa thì chính xác hắn là thủ phạm.

- Còn nếu không nở hoa?

- Thì chỉ còn khả năng thứ 3 là hai anh em hắn three-some với Kan Nộ Nộ.

- Chính xác, ta cũng nghiêng về khả năng này nhất. Vì ai cũng biết, Kan Nộ Nộ là con đàn bà lẳng lơ thích giai tơ. Hai tên này lại đang tuổi đôi mươi, khỏe mạnh, sung mãn nhưng lại rất ngu ngơ, thật khó thoát khỏi sự cám dỗ của người đàn bà già dơ ấy.

- Tại hạ nghĩ, đã đến lúc phải cho gọi vợ chồng Vương Dật và Kan Nộ Nộ rồi đại nhân ạ.

- Được, Triển Chiêu đâu, y lệnh ta, giải hai vợ chồng Vương Dật và Kan Nộ Nộ về đây ngay lập tức.

- Tuân lệnh.

Dứt lời, Triển Chiêu nhanh như cắt nhún chân thi triển khinh công, lộn một vòng bay lên cao rồi đạp mạnh vào cột điện, bật tiếp lên nóc nhà và cứ thế nhào lộn trên không trung. Bao Chửng thấy vậy thì lắc đầu:

- Cái thằng này, bảo bao nhiêu lần rồi, đi đứng đàng hoàng ở dưới đất thì không chịu, cứ thích thể hiện nhào lộn trên cao, lại còn đạp vào cột điện nữa, thế nào cũng có ngày điện nó giật cho trụi lông.

- Bao Đại nhân yên tâm, nói về khinh công thì thiên hạ này mấy người hơn được Triển Chiêu. Chúng ta ra công đường chuẩn bị đi là vừa, đệ ấy chắc sẽ về ngay thôi.

Triển Chiêu sau một hồi nhào lộn khắp các mái nhà, ngọn cây, đống rơm, đống rạ, cuối cùng cũng đã tới được nhà vợ chồng Vương Dật và Kan Nộ Nộ. Tuy nhiên Triển Chiêu không vào ngay mà đứng ngoài cổng nghỉ một lúc cho đỡ chóng mặt vì vừa nhào lộn một đoạn đường khá dài. Chợt thấy từ trong nhà có người đi ra. Chỉ thoạt nhìn, Triển Chiêu đã biết chắc đó là Kan Nộ Nộ bởi vẻ đẹp mặn mà, bởi đôi mắt lúng liếng đong đưa, bởi cả cái yếm trước ngực buông xuống trễ nải đầy lẳng lơ.

- Xin hỏi, bổn cô nương đây có phải là Kan Nộ Nộ?

- Là ta đây. Không biết vị công tử đẹp zai tới tìm ta có việc gì?

- Tại hạ là Triển Chiêu, phụng mệnh của Bao đại nhân mời cô nương cùng phu quân về Phủ Khai Phong một chuyến. Bao đại nhân có vài điều muốn hỏi hai vị về cái chết của anh em Lương Diệt và Mặc Cốc. Mong hai vị hợp tác.

- Hai anh em nhà nó tham ăn mà chết thôi, ta chả liên quan gì hết. Hơn nữa vợ chồng ta còn phải đóng gạch, bao nhiêu khách hàng đang đặt mua gạch kia kìa, đâu có thời gian rảnh mà đi vớ đi vẩn.

- Nếu hai vị không chịu hợp tác, xin đừng trách Triển Chiêu này thất lễ.

- Cũng được đấy nhỉ! Có bản lĩnh gì thì thể hiện cho ta xem nào.

- Đây, Thượng Dương bảo kiếm do đương kim Hoàng thượng ban tặng, thấy kiếm như thấy Hoàng thượng giá lâm, còn không mau quỳ xuống?

- Hừm, Thượng Dương bảo kiếm là cái quái gì. Đến Thượng Dương đại bác gặp ta cũng chỉ vài phút là gục thì liệu cái mà ngươi đang cầm trên tay chịu được bao lâu? Có giỏi thì nhào vô, ta sẽ cho Thượng Dương bảo kiếm thành Xìu Dương bảo kiếm luôn.

Bị một con đàn bà dâm đãng lăng mạ, Triển Chiêu giận sôi máu và rút gươm lao tới. Kan Nộ Nộ cũng rất nhanh lùi lại một bước, đồng thời khẽ nghiêng người tránh mũi gươm sáng loáng đang đâm thẳng về phía mình. Thân thủ linh hoạt và phản ứng cực nhanh của Kan Nộ Nộ khiến Triển Chiêu thoáng giật mình. Mũi gươm đi sượt qua vai của ả khiến Chiển Triêu lỡ đà và hơi chúi về phía trước. Chưa kịp thu gươm lại thì Triển Chiêu đã thấy nhói đau ở vai. Một vết thương kéo dài từ ngang lưng tới tận bả vai làm rách nguyên một mảng áo phía sau của Triển Chiêu, năm đầu ngón tay sắc nhọn của Kan Nộ Nộ tạo thành năm vệt dài ngoằn ngoèo rướm máu, in hằn trên da thịt.

- Hừm, tưởng gì, hóa ra những tin đồn bấy lâu về võ công cao siêu của Triển Chiêu cũng chỉ là nói điêu, Triển Chiêu cũng tầm thường như bao kẻ ngoài đường mà thôi.

Bị kích động, Triển Chiêu lại vung gươm xông lên. Lưỡi gươm oằn mình rung lên bần bật và xé gió rin rít lao đi. Lần này Triển Chiêu ra đòn ở tầm thấp và nhằm ngang người Kan Nộ Nộ mà chém tới, nếu dính đòn thì thật khó để Kan Nộ Nộ có thể sống sót bởi Triển Chiêu đã dồn toàn lực, dồn cả sự tức giận và niềm kiêu hãnh của một cao thủ võ lâm vào trong cú đánh này. Tuy nhiên, Kan Nộ Nộ cũng không phải tay mơ, thấy Triển Chiêu muốn ra đòn triệt hạ, ả nhanh như cắt bật mạnh lên cao vừa kịp lúc lưỡi gươm của Triển Chiêu xẹt tới. Và cũng gần như tức thì, Kan Nộ Nộ vung chân tung một cước cực mạnh vào giữa gáy của đối thủ. Dính đòn nặng, Triển Chiêu lăn lông lốc, lê đi một đoạn phải hơn chục mét, mặt cày xuống đất.

Phải mất vài phút sau Triển Chiêu mới lồm cồm bò dậy được. Vừa đứng lên, Triển Chiêu đã quay ngang quay ngửa mặt ngơ ngác:

- Gươm của ta đâu rồi?

- Ở gốc cây kia kìa, vừa rồi ngươi lăn mấy vòng rồi quăng ra đó, sao lại hỏi ta.

Triển Chiêu lật đật chạy ra nhặt gươm lên rồi quay lại chĩa thẳng thanh gươm vào mặt Kan Nộ Nộ quát lớn:

- Triển Chiêu ta xưa nay không bao giờ muốn xuống tay với phụ nữ, đó là nguyên tắc. Vì thế ta khuyên ngươi hãy ngoan ngoãn theo ta về Phủ Khai Phong, đừng ép Triển Chiêu này phải phá vỡ nguyên tắc của mình.

- Thế thì hôm nay ta muốn được xem ngươi phá vỡ nguyên tắc của ngươi một lần.

- Không đời nào, Triển Chiêu này có một nguyên tắc đó là không bao giờ phá vỡ nguyên tắc của mình. Ngươi không theo ta về thì thôi, ta về trước đây.

Thế rồi Triển Chiêu thất thểu quay về. Lúc đi thì nhào lộn hoành tráng lắm mà lúc về thì khật khưỡng như thằng ăn mày. Vừa nhìn thấy Triển Chiêu, Bao Chửng đã hỏi dồn:

- Sao lại về một mình thế? Vợ chồng Kan Nộ Nộ đâu? Mà sao quần áo rách nát bẩn thỉu thế này? Hai cái răng cửa đâu?

- Dạ, xin đại nhân tha tội, tại hạ đã không hoàn thành nhiệm vụ. Kan Nộ Nộ quả thực rất lợi hại, Triển Chiêu…

- Hừm, vậy mà lúc nào cũng vỗ ngực tự xưng là vô địch thiên hạ. Có thời gian rảnh rỗi, ta bảo luyện tập võ công đi thì không nghe, chỉ lừa lừa tót ra quán nước đầu ngõ rồi cắm đầu vào cái quyển kết quả lô đề mà tính tính toán toán. Kể cũng lạ thật, từ ngày ngươi chơi lô đến giờ ta chưa thấy ngươi trúng được phát nào, thế mà vẫn cứ ham.

Thấy Bao Chửng nổi nóng, Công Tôn Sách liền đỡ lời:

- Bao đại nhận bớt giận, cậu ấy là thanh niên nên ham chơi cũng là lẽ thường. Còn võ công thì núi cao vẫn có núi cao hơn, cái đó cũng không trách cậu ấy được.

- Nhưng bây giờ không giải được vợ chồng nhà đó về đây, ta làm sao phá án?

- Cái này đại nhân đừng lo, núi cao vẫn có núi cao hơn mà. Thắng được Triển Chiêu, đương nhiên phải là người có thân thủ kiệt xuất rồi. Chắc có lẽ chỉ còn một người có thể khuất phục được Kan Nộ Nộ mà thôi.

- Là ai?

- Là em trai tại hạ.

- Ngươi có em trai? Sao ta chưa bao giờ nghe tới?

- Em trai tại hạ vốn là một cao thủ bậc nhất trên giang hồ với tuyệt chiêu “Đấm phát chết luôn”. Đang thời kỳ đỉnh cao của quyền lực thì em trai tại hạ bất ngờ bị bắt vì tội lừa gái vào nhà nghỉ để chiếm đoạt tài sản. Sau khi ra tù, nó lẳng lặng rút khỏi giang hồ, hằng ngày âm thầm bán trà đá kiếm sống ở cổng trường Đại học Mỏ địa chất Hà Nội, sống cuộc sống thanh bạch, tao nhã, không còn vương vấn đến những tranh đấu, bon chen của người đời nữa.

- Vậy liệu lần này nó có chịu tái xuất giúp ta không?

- Cái này thì tại hạ cũng không chắc, nhưng ta phải thử thôi, vì cũng không còn cách nào khác.

- Ừ, mà em trai của ngươi tên gì nhỉ?

- Dạ, là Công Tôm Sếch ạ.

- Được, sáng mai ngươi cùng ta qua trường Mỏ tìm Công Tôm Sếch nhé. Có cần mang theo Thượng Dương bảo kiếm để phòng trường hợp nó không chịu giúp ta không?

- Ấy chớ. Đại nhân chớ dại mà đưa Thượng Dương bảo kiếm ra uy hiếp nó, nó đấm phát gẫy luôn đấy.

Sinh viên trường Mỏ, đặc biệt là những người dân quanh khu này không ai còn lạ gì người đàn ông bán trà đá dưới gốc cây trứng cá cạnh cổng trường. Một cái bàn cũ kỹ; vài cái ghế nhựa oặt ẹo; mấy cái cốc cáu bẩn, nhưng ngày nào anh ta cũng đều đặn dọn hàng ra bán. Ngày nắng cũng như ngày mưa, buổi trưa cũng như buổi chiều, khách nhiều cũng như khách ít, anh ta vẫn ngồi đó im thin thít với cái mũ lưỡi chai che kín mít gần hết khuôn mặt, lặng lẽ và âm thầm. Có cảm tưởng như anh ta bán hàng không phải để kiếm sống mà bán vì sở thích, vì thú vui, bán để ngày ngày được ngồi với mọi người, để chứng tỏ mình còn sống trên cuộc đời.

Anh ấy bán hàng với một nguyên tắc là trà pha hôm nào bán ra hôm đó, cuối ngày còn ế, còn thừa bao nhiêu anh ấy sẽ tự uống hết chứ không bao giờ để bán dây dưa sang hôm sau. Có lẽ vì thế mà quán của anh luôn đông khách. Sáng nay cũng thế, vừa mới bày ghế ra, chưa kịp sắp xếp cốc chén thì đã có hai vị khách mò tới.

- Hai anh uống gì ạ?

- Cho xem cái Menu nào.

- Dạ đây ạ.

- Menu gì mà có mỗi loại đồ uống thế này?

- Thì em chỉ bán mỗi trà đá thôi mà.

- Vậy cho hai trà đá.

- Đây, mời hai anh.

Cầm cốc nước lên và nhâm nhi, một trong hai người khách cất lời bằng giọng rất bề trên:

- Công Tôm Sếch. Mới có vài năm không gặp, ngươi đã không nhận ra anh trai ngươi nữa hay sao?

- Nhận ra hay không thì có quan trọng gì. Từ ngày ra tù, Tôm Sếch này đã coi như không anh em, không người thân, không bạn bè rồi.

- Ngươi vẫn giận ta vì cái chuyện đó sao?

- Hừm, khi tôi đang đang tung hoành trên giang hồ thì anh liên tục nhờ vả, vài hôm lại bảo tôi đi đòi nợ giúp, rồi cả cái thằng đang lăng nhăng với vợ anh, anh cũng nhờ tôi đi xử nó. Có lần nào tôi từ chối không? Thế mà khi tôi vào tù, anh không một lần đến thăm nuôi, không mua được bao thuốc, gói bánh nào gửi vào cho tôi. Giờ anh còn dám vác mặt đến đây nhận anh em sao?

- Sếch à! Không phải ta không muốn vào thăm ngươi, mà đợt đó vợ chồng ta bị vỡ kế hoạch, chị ấy sinh đứa thứ hai trong khi đứa thứ nhất mới tròn 9 tháng tuổi. Hai đứa con nheo nhóc một mình ta chăm sóc, nào là thay bỉm, nấu bột, tắm rửa, bế ẵm, ru ngủ…ngươi chưa có con nhỏ nên ngươi chưa hiểu được nỗi vất vả ấy, thử hỏi ta còn thời gian đâu mà vào thăm ngươi được. Mà nói đi cũng phải nói lại, từ ngày chị sinh 2 đứa đến giờ, ngươi đã tới thăm hai cháu lần nào chưa? Đã cho nó được đồng nào mua sữa chưa?

- Thế tức là hôm nay anh đến đây trách móc tôi?

- À, không có, ta đâu dám. Chỉ là đang có một người muốn nhờ ngươi dằn mặt giúp.

- Tôi biết ngay mà, không dưng tự nhiên anh đến đây. Lại có thằng nào vừa ngủ với vợ anh à?

- Không. Vợ ta giờ có cho thêm tiền cũng không đứa nào muốn ngủ cùng. Người mà ta muốn chú ra tay lần này là nghi can trong một vụ giết người. Bao đại nhân muốn bắt về phủ để tra hỏi, tuy nhiên võ công của nó quá lợi hại, ngay cả Triển Chiêu cũng không địch nổi, nên ta và Bao đại nhân đành đến đây làm phiền chú.

- Tôi không liên quan. Thôi, hai vị uống nhanh rồi đứng dậy cho tôi nhờ, mới sáng sớm đã thấy một ông đen sì sì với một ông mặt lì lì ngồi đây, còn khách nào dám vào nữa.

- Có thật là ngươi không muốn giúp ta đi bắt người?

- Thật.

- Kể cả người đó là Kan Nộ Nộ?

- Cái gì? Anh vừa nói cái gì?

- Phải, hôm nay ta đến là nhờ ngươi đi bắt Kan Nộ Nộ.

- Đệt, anh biết nó đang ở đâu sao? Từ ngày ra tù, tôi đã lùng sục khắp nơi mà không tìm được ra tung tích nó. Nếu gặp được, Tôm Sếch này phải băm nó ra làm trăm mảnh mới hả lòng.

- Băm nó ra thì nhân đạo với nó quá. Nó là người đã đưa ngươi vào tù, vậy thì ngươi cũng phải đưa nó vào tù cho nó nếm mùi cay đắng và tủi nhục chứ. Với lại nếu ngươi giết nó thì người vào tù sẽ lại là ngươi, lúc đó, ai sẽ thay ngươi quản lý quán trà đá này? Ngươi chỉ cần bắt nó giải về phủ Khai Phong thôi, còn việc bỏ tù nó thì cứ để ta và Bao Chửng lo liệu.

- Ừ, anh nói cũng đúng. Thôi, bây giờ anh và Bao đại nhân cứ về phủ trước đi, tôi phải bán nốt ca trà đá này đã, sáng nay trót pha ra nhiều quá, giờ đổ đi tiếc lắm. Đưa cho tôi địa chỉ của Kan Nộ Nộ, lúc nào bán hết hàng tôi sẽ đi ngay.

- Ok, thế nhé, anh và Bao đại nhân về trước, đợi tin vui của em. Chào em.

- Ấy, khoan đã anh.

- Lại còn gì nữa?

- Cho xin tiền hai cốc trà đá.

- Đệt, làm việc lớn mà tính toán gì vài đồng bạc lẻ thế?

- Anh thông cảm, sáng ra đã mở hàng đâu?

- Bao nhiêu?

- Bốn nghìn anh ạ.

Lại nói về vợ chồng Kan Nộ Nộ, tuy đã đánh bại được Triển Chiêu nhưng trong lòng không khỏi lo lắng, bởi chúng biết rằng, một khi Bao đại nhân đã xử án thì chúng khó lòng thoát tội. Thế nên ngay hôm sau, hai vợ chồng ả đã quyết định bỏ trốn. Vì gấp gáp nên chúng không kịp mang theo đồ đạc gì cả, chỉ khoác theo một cái túi nhỏ nhét đầy tiền bạc bên trong. Đang toan bước ra cổng thì có giọng nói ồm ồm từ đâu vang lên khiến vợ chồng ả giật mình sững lại:

- Định bỏ trốn hả? Không đơn giản vậy đâu.

Dứt lời, một bóng người từ trên mái nhà nhào xuống, đứng chặn ngay trước mặt hai vợ chồng Kan Nộ Nộ. Người này đội mũ lưỡi chai che kín hết mang tai, không nhìn rõ mặt; quần bò Tommy, áo hồng in hình con mèo Hello Kitty.

- Ngươi là ai? Cớ sao cản đường chúng ta?

- Đừng nhiều lời, để dành sức về phủ Khai phong rồi tha hồ nói.

- À, thì ra lại là ô-sin của Bao Chửng à? Cái thằng đẹp zai hôm qua chắc nay bận đi trồng răng hay sao mà hôm nay lại sai một thằng như thằng nghiện đến đây thế này. Ta đang vội mà cứ làm phiền, bực mình rồi đó.

Tức thì, Kan Nộ Nộ ném cái túi xách cho chồng rồi quăng người lao tới ra đòn tới tấp. Ả liên tiếp tung ra các quyền cước độc nhằm nhanh chóng triệt hạ đối thủ. Tuy nhiên, có vẻ như đây không phải là người để cho Kan Nộ Nộ có thể bắt nạt. Hắn ta vẫn chắp tay sau đít, bình thản né tránh từng miếng tấn công của đối thủ khiến Kan Nộ Nộ chưa một lần chạm được vào người hắn mà chỉ toàn đánh vào không trung. Sau một hồi tấn công không kết quả, Kan Nộ Nộ đã không còn vẻ tự tin và hung hăng như lúc đầu nữa, ả biết là ả đã gặp phải cao thủ thật rồi.

- Sao? Tấn công thế đã đủ chưa? Giờ tới lượt ta nhé!

Trong tích tắc, sát thủ đầu đội mũ đã áp sát Kan Nộ Nộ. “Bốp”. Một cú đấm móc ngược từ dưới lên dọc theo cổ và lia trúng hàm của Kan Nộ Nộ. Ả chỉ kịp á lên một tiếng rồi lộn đi một vòng, nằm vật ra đất.

- Hừm, thường thì ta sẽ đấm phát chết luôn, nhưng hôm nay, ta chỉ đấm phát ngất luôn vì còn phải giải vợ chồng ngươi về Phủ Khai Phong. Không phải là ta không dám giết ngươi mà là vì ta sợ đi tù thôi.

Rồi Công Tôm Sếch lập tức giải vợ chồng Kan Nộ Nộ về Phủ Khai Phong như đã hẹn. Công Tôn Sách và Bao Chửng thấy Công Tôm Sếch mang được người về thì vô cùng mừng rỡ rồi ra lệnh thăng đường xét xử luôn. Bao Chửng oai phong ngồi giữa, hai bên là Trương Long, Triệu Hổ, và hai anh em Công Tôm, Công Tôn (Triển Chiêu hôm nay dỗi nên không ra). Bên dưới là hai hàng lính giáo mác đứng nghiêm nghị. Vợ chồng Kan Nộ Nộ và Vương Dật thì đang quỳ rạp xuống sàn khép nép, mặt cúi gằm.

- Hai vợ chồng nhà ngươi to gan thật, dám chống lệnh của bản phủ, đánh người của bản phủ. Chỉ riêng tội đó thôi cũng đủ để tống vào đại lao rồi.

- Dạ bẩm, thảo dân vô tội, là người của Phủ Khai Phong đến gây sự trước.

- Câm mồm. Về cái chết bất thường của hai anh em Lương Diệt và Mặc Cốc tại nhà các ngươi thì sao? Các người giải thích thế nào?

- Dạ, hai anh em hắn tham ăn mà chết thôi. Sao lại liên quan tới vợ chồng thảo dân được.

- Nói láo! Kết quả xét nghiệm tử thi cho thấy, hai anh em nhà đó chết vì thượng mã phong, ngươi định lừa gạt bản phủ sao?

- Thượng mã phong thì cũng đâu liên quan tới vợ chồng thảo dân.

- Hai anh em hắn không thể tự thông nhau vì lỗ ass của cả hai vẫn còn nguyên vẹn, như vậy, chỉ còn khả năng là hai anh em hắn chết vì đã three-some với ngươi hoặc chồng ngươi mà thôi. Bây giờ, ta sẽ kiểm tra lỗ ass của Vương Dật trước. Người đâu, tiến hành kiểm tra.

Tức thì, Triệu Hổ nhảy ra đè cổ, Trương Long xông tới vạch mông, Tôn Sách cúi xuống ngó nghiêng xem còn hay rách.

- Bẩm Bao đại nhân, của Vương Dật cũng còn nguyên, không có dấu hiệu bị thông ạ.

- Vậy là đã rõ. Kan Nộ Nộ, ngươi còn gì để giải thích nữa không?

- Đại nhân dựa vào đâu mà nói rằng hai anh em hắn chết vì đã three-some với thảo dân chứ?

- Không phải anh em hắn tự thông nhau, không phải với chồng ngươi, vậy thì chỉ còn ngươi chứ ai vào đây nữa?

- Buồn cười thật! Bao đại nhân xưa nay xử án như thần, vậy mà giờ không có bằng chứng, chỉ dựa vào mấy suy luận vớ vẩn đó để kết tội thảo dân, thử hỏi, làm sao thảo dân tâm phục khẩu phục được.

- Nói hay lắm. Người đâu, mang vật chứng ra đây.

Từ bên trong, Trương Long cầm ra một cái bát con có đựng mấy sợi lông rồi đưa ra trước mặt Vương Dật.

- Ngươi có nhận ra đây là lông của ai không hả Vương Dật? – Bao Chửng hỏi.

- Dạ, là lông của vợ thảo dân ạ. Không thể nhầm được.

- Tại sao ngươi có thể khẳng định chắc chắn như vậy?

- Dạ, lông của vợ thảo dân là vô địch về độ rối, vô đối về độ quăn rồi ạ.

Kan Nộ Nộ thấy thế mặt đã hơi tái đi lo sợ, nhưng vẫn cố giữ giọng ngạo nghễ:

- Ha ha ha… Đúng, đó là lông của ta. Thì sao? Buồn cười thật, Bao Chửng lại cho người đi rình để nhặt lông của ta. Ha Ha Ha…

- Im mồm, những sợi lông này đều được tìm thấy trong miệng của 2 anh em Lương Diệt và Mặc Cốc. Ngươi còn chối tội được nữa không?

Đến lúc này thì ả đã hoảng loạn thật sự và cứng họng không nói được gì. Phải mất một hồi lâu Kan Nộ Nộ mới lắp bắp mở miệng với giọng run run…

- Bẩm bao đại nhân, là do hai anh em họ tuổi trẻ mà không biết lượng sức nên tự chuốc lấy cái chết thôi, thảo dân không cố ý giết người ạ, thảo dân vô tội…

- Chuyện đó bản phủ sẽ điều tra sau. Người đâu, tống Vương Dật vào đại lao nhốt chung với Hoàng Lan Tôn, còn Kan Nộ Nộ thì trói chặt lại, đưa về phòng riêng của ta để đêm nay ta sẽ tra khảo.

Công Tôn Sách nghe vậy thì ngạc nhiên thắc mắc:

- Sao Bao đại nhân không nhốt luôn Kan Nộ Nộ vào đại lao ạ?

- Đây là đối tượng đặc biệt, ta cần phải xét hỏi thêm, cứ nhốt ở phòng riêng của ta để ta tra tấn đã.

- Thế đêm nay có cần bọn tại hạ cùng đến giúp sức không ạ?

- Thôi khỏi, mình ta được rồi. Lúc nào đuối quá thì ta sẽ gọi các ngươi. Thế nhé. Bãi đường.

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Tag:

Bao Công xử án Kan Nộ Nộ

Related Posts


Home » Trào Phúng
Back to top