Đại gia quê ta

Đại gia quê ta

By Truyện Ngắn 24h

Flag as inappropriate
Score: 4
4
From 8,097 Ratings

Cái làng này bây giờ đổi thay nhiều lắm! Và mọi sự đổi thay đều bắt nguồn từ cái sân Golf mới xây. Ban đầu, khi nghe ông trưởng thôn thông báo rằng có một công ty nước ngoài đang muốn mua ruộng của làng mình để xây sân Golf,


các cụ phản đối rầm rầm. Nào là trước giờ dân làng ta sống bằng ruộng, bằng lúa, bằng trồng màu, giờ bán hết ruộng đi thì cả làng biết làm gì? Với lại, ở trên đất ấy đâu phải chỉ có ruộng không, còn có cả mồ mả tổ tiên bao đời vẫn nằm ở đó, giờ bốc mộ các cụ dời đi, liệu các cụ có chịu hay lại hiện về bóp cổ con cháu?


Mà họ bảo là xây sân Golf nhưng nào đã ai biết sân Golf nó là cái gì, nó ra làm sao? Ngay cả cái chữ Golf cũng mỗi người đọc một kiểu: ông chủ tịch xã đọc là Gon; ông bí thư thì đọc là Góp-phờ; cuối cùng, ông trưởng thôn chốt lại: từ nay làng ta thống nhất đọc là Góp. Và cũng không ai biết cái sân Góp ấy dùng vào mục đích gì? Nếu là để trồng cỏ, nuôi bò, lấy sữa thì còn đỡ, chứ nếu họ dùng để sản xuất phân bón, hóa chất, hoặc nguy hiểm hơn là vũ khí, bom mìn thì môi trường và sự an toàn của bà con trong làng sẽ bị đe dọa ghê gớm lắm!

Tóm lại là các cụ phản đối gay gắt. Nhưng sau khi biết rằng mức giá đền bù mà đơn vị nước ngoài kia đưa ra cho mỗi sào ruộng là một tỉ đồng thì các cụ đột nhiên im bặt. Rồi lát sau, bắt đầu có tiếng xì xào:

- Mấy năm nay thời tiết khắc nghiệt, lại sâu bệnh nữa nên năng suất lúa và hoa màu cũng giảm nhiều các ông, các bà nhỉ? Thôi thì bán ruộng cho họ cũng được, chứ cấy lúa vất vả mà hiệu quả lại chả được là bao.

- Ừ, tôi cũng nghĩ vậy đấy. Với lại chắc họ không dám sản xuất hóa chất hay bom mìn gì đâu, còn nhà nước, còn chính quyền quản lý chứ, đố họ làm bừa được.

- Thế nhưng còn mồ mả của tổ tiên thì tính sao?

- Các cụ chết lâu rồi, giờ cũng chỉ còn là nắm đất vô tri, còn vương vấn gì cõi trần nữa. Cứ xây mộ mới khang trang, cúng lễ, hương vàng hậu hĩnh là các cụ chẳng trách đâu. Mà này, nhà bà có nhiều ruộng ở đám ấy không?

- Có ba sào rưỡi thôi ông ạ.

- Thế là cũng được hơn 3 tỉ rồi còn gì.

- Ông lão nhà tôi mất sớm nên bị cắt mất một khẩu, giá ông ấy cố sống đến giờ thì có phải được thêm hơn một sào nữa không, nghĩ mà tiếc đứt ruột…

Cuộc họp kết thúc rất chóng vánh, và hai tháng sau, cái sân Góp chính thức được khởi công. Giờ thì làng này, nhà nào nghèo nhất cũng có hai tỉ, nhà nhiều thì lên đến cả chục tỉ. Những ngôi nhà tan hoang, xập xệ bị đập bỏ, thay vào đó là những villa khang trang, oai vệ. Những bộ quần áo vẫn dùng để đi cấy, đi cày giờ được vứt ra làm dẻ lau. Trước đây, ngủ dậy là cả nhà dắt trâu ra đồng, bố cày đất, mẹ vun luống, con gieo hạt; giờ thì ngủ dậy, bố đánh ô tô ra giữa sân, mẹ xách nước, con rửa xe. Xong xuôi, cả nhà lên ô tô ra đầu làng ăn sáng, ăn xong lại leo lên ô tô quay về nhà. Cuộc sống rất thảnh thơi, an nhàn…

***

Một chiếc xe hơi mới coóng, biển số chưa kịp lắp, còn thơm thơm mùi sơn, chầm chậm rẽ vào một quán café sang trọng bên đường. Nhân viên quán nhanh nhảu chạy ra hướng dẫn nơi đỗ xe cho khách. Đó là một khoảng trống khá rộng, rộng đến nỗi có cảm giác như một chiếc xe buýt cũng đậu vừa. Ấy vậy nhưng chiếc xe hơi ấy cứ giật giật, gầm gừ, rồi ngùng ngoằng như một thằng say rượu, như một con ngựa bất kham, mãi mới chịu chui vào đúng chỗ mà người ta dành cho nó.

Bước ra khỏi xe là một người đàn ông gầy gò, nước da đen nhẻm, cháy nắng; mái tóc dù được chải keo bóng bẩy nhưng vẫn không che đi được sự xác xơ với những cọng tóc bị chẻ ngọn, đỏ quạch. Ông ta khoác trên người một bộ vest thuộc loại đắt tiền, chiếc sơ mi trắng bên trong cũng không hề kém cạnh, mới tinh, và còn nguyên nếp gấp; lấp ló dưới cái cổ áo có viền kim tuyến cầu kì kia là sợi dây chuyền vàng óng ánh, to sụ, nhìn như cái chão thừng quấn vòng quanh. Phía dưới cổ tay, chỗ mà có cái gấu tay sơ mi trăng trắng hơi thò ra ngoài so với cái cánh tay áo vest ấy, là chiếc Rolex thời thượng, cáu cạnh. Chỉ tiếc là cái đồng hồ đẳng cấp ấy lại phải ôm vào cái cổ tay đen đúa, nhằng nhịt những vết chai sần, nứt nẻ, phải nằm gần những ngón tay thô ráp với những chiếc móng ố vàng, cáu cặn vì đồng chua nước mặn.

Ông ta tất tả bước vào trong quán, một người đàn ông khác, nhìn cũng toát lên vẻ giàu sang, hồ hởi đưa tay ra bắt.

- Gớm, chú em giờ ra dáng đại gia quá!

- Anh cứ đùa, làm sao đã bằng một cái móng chân của anh được.

- Thế lái xe đã thành thạo chưa?

- Dạ, cũng tạm ổn rồi anh, chỉ còn lúc lùi, lúc cua, với lúc đỗ xe là vẫn lóng ngóng thôi.

- Ừ, dần dần sẽ quen hết. Mà từ ngày mua xe, đã đưa vợ con đi chơi đâu xa chưa?

- Dạ, tay lái còn non nên chưa dám đi đâu anh ạ. Chỉ mới chạy một lần lên xã trả cái bao thóc giống, một lần nữa là sang làng bên cạnh chở con chó tây về nuôi cho nó canh nhà.

- Cũng đúng, giờ trong nhà để cả đống tiền, nuôi chó là phải. Mà chú thấy sao? Có tiền là cuộc sống khác hẳn đúng không?

- Dạ đúng ạ. Ví như con vợ em, trước đi làm đồng thì khăn áo kín mít, giờ rảnh rỗi thành ra đổ đốn, mặc cái áo hở cổ mà mỗi lần nó cúi xuống nhìn rõ cả rốn, trông rất là thốn. Cả thằng con giai em nữa, giờ chỉ chực chực bố thò cái chìa khóa ô tô ra là vồ lấy phóng đi, mà nó đã biết lái đâu, vẫn còn nhầm chân ga, chân số. Em chỉ thương nhất đứa con gái út, nó hiền lành, ngoan ngoãn, suốt ngày chỉ biết chăn trâu, cắt cỏ. Con trâu nhà em được to khỏe như bây giờ đều là nhờ một tay nó chăm sóc hết, thế nên, khi nghe tin em sắp bán trâu cho lò mổ, nó cứ suốt ngày ra truồng trâu, úp mặt vào đít trâu khóc tu tu. Rõ khổ, cũng không muốn bán, nhưng giờ ruộng hết rồi, còn giữ trâu làm gì? Chả lẽ nuôi trâu cảnh?

- Rồi dần dần sẽ quen mà chú. Thế sắp tới, chú có kế hoạch gì chưa?

- Kế hoạch gì ạ?

- Ý anh hỏi là kế hoạch với số tiền tỉ trong nhà ấy, chả lẽ cứ để vậy mà rút ra tiêu dần hay sao?

- Dạ, vợ em thì thích gửi ngân hàng lấy lãi, nhưng em thấy lãi suất ngân hàng thấp quá, nên hai vợ chồng vẫn đang bàn bạc…

- Gửi ngân hàng là hạ sách, bọn ngân hàng nó cũng lấy tiền của mình đi làm cái khác thôi mà. Hay là…

- Hay là sao anh?

- Hay chú đưa tiền đây anh đầu tư cho. Anh sẽ trả lãi chú gấp đôi ngân hàng luôn, và nếu đầu tư có lãi, anh còn trích thêm phần trăm cho chú nữa.

- Nhưng vợ em nó chỉ thích gửi ngân hàng vì nó sợ rủi ro, em e là nó không đồng ý.

- Cái bọn đàn bà não ngắn ấy, chấp gì! Chú là chủ gia đình, chú phải quyết. Chả lẽ chú lại nghi ngờ thằng Cường Việt Nam Đồng này? Tiếng tăm và tiềm lực của anh thì từ trước đến giờ, cả cái huyện này còn ai lạ gì? Đừng nghe theo bọn đàn bà. Chú đã nghe câu này chưa? Đằng sau thành công của một thằng đàn ông đôi khi có bóng dáng một con đàn bà, nhưng đằng sau thất bại của hắn thì chắc chắn là có sự xui dại của một con đàn bà ăn hại. Giờ mình là đại gia rồi, phải suy nghĩ rộng ra, đừng tủn mủn kiểu đó nữa, bao giờ mới khá được.

- Anh Cường dạy chí phải, em cũng đâu dám nghi ngờ anh, nhưng con vợ em nó bướng lắm, nó đã không thích thì rất khó khuyên bảo, đúng là đồ đàn bà não ngắn.

- Thế này nhé, chú cứ nói với vợ là đi gửi tiền ở ngân hàng, rồi đưa tiền đó cho anh. Hàng tháng anh vẫn trả lãi cao cho chú, chú đưa cho vợ một nửa, bằng lãi ngân hàng, nửa còn lại chú giữ lấy mà ăn chơi, thế có phải sướng không?

- Ừ, hay! Thế mà em không nghĩ ra. Anh đúng là cao thủ thật, quyết định vậy anh nhé!

Vậy là hắn về vờ bàn bạc với vợ rồi ôm tiền đến giao cả cho Cường Việt Nam Đồng, trong khi vợ hắn thì cứ đinh ninh rằng tiền đó được hắn mang đi gửi ở ngân hàng. Mọi việc diễn ra đúng theo kế hoạch của hắn. Mỗi tháng, cầm món tiền lãi lớn trên tay, hắn hãnh diện lắm. Giá như hắn thiếu quyết đoán mà nghe theo vợ thì có phải bây giờ chỉ được có vài đồng thôi không. Cầm mớ tiền bự trên tay mới thấm thía được rằng, ở đời hơn nhau là ở cái đầu nhạy bén và biết tư duy. Thì đó, mới có hai tháng thôi mà tiền lãi đã mấy chục triệu rồi, cứ đà này, tiền lại đẻ ra tiền, chả mấy mà giàu sụ. Hắn mỉm cười đắc ý rồi lầm nhầm rủa vợ hắn với giọng khinh khỉnh: “Đúng là đồ đàn bà não ngắn”.

Hôm nay, đến hạn lĩnh tiền lãi tháng thứ 3 rồi. Hắn đang chỉnh lại cái cà-vạt cho chỉn chu để chuẩn bị đến nhà anh Cường, vừa đánh xe ra ngõ thì gặp vợ hắn đi đâu về. Không biết có chuyện gì mà vợ hắn ra điều hệ trọng lắm.

- Từ từ đã, tôi kể cho mà nghe chuyện này, kinh khủng lắm nhé!

- Chuyện gì thế? Tôi đang vội đi lĩnh tiền lãi mà.

- Nhà bà Đức với nhà lão Kiên đầu làng ấy, ham lãi cao, cho lão Cường Việt Nam Đồng trên thị trấn vay hơn chục tỉ, giờ lão Cường bùng rồi, lặn mất tăm luôn, hai ông bà ấy đang khóc lóc ầm ĩ lên ở ngoài xã kìa. Sợ quá!

Hắn nghe vợ nói thì rụng rời chân tay, cuống quýt lôi điện thoại gọi cho anh Cường. Tút…tút…tút… tắt máy, thằng chó, nó bùng thật rồi. Hắn lảo đảo xuống xe rồi siêu vẹo đi vào nhà, đầu óc quay cuồng. Vợ hắn thấy hắn trờ vào thì liền hỏi:

- Anh sao thế? Bảo ra ngân hàng lấy tiền lãi mà?

- À ừ, anh hơi chóng mặt.

- Anh mệt thì cứ vào trong nghỉ. Chiều đi cũng được. Em ra chợ mua ít rượu thịt về thắp hương tạ ơn các cụ đã phù hộ cho nhà mình, chứ nếu như đợt ấy cũng ham lãi cao như lão Kiên và bà Đức thì giờ chỉ còn nước đi nhảy cầu thôi. Bọn họ tham tiền thì tự chịu anh nhỉ, đúng là não ngắn mà!

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

Tag:

Đại gia quê ta

Related Posts


Home » Trào Phúng
Back to top