Truyện Ngắn Hay: Tuyển tập truyện ngắn hay mới nhất về cuộc sống, gia đinh, bạn bè, tình yêu.... Đôi khi bạn sẽ bắt gặp đâu đó một câu chuyện, mà có thể làm bạn suy nghĩ là rằng đó là của mình...
Cập nhật liên tục 24/7 tất cả những truyện hay và mới nhất! Mời các bạn chia sẻ và thưởng thức. Và hãy nhớ ghé thăm truyện ngắn mỗi ngày nhé! Close[x]

Những mảnh ghép cuộc đời

Những mảnh ghép cuộc đời

By Truyện Ngắn 24h

Flag as inappropriate
Score: 4
4
From 41,636 Ratings

Lâm ngồi thất thần trong nhà, gương mặt không cảm xúc, nước mắt cứ thế chảy xuống ướt cả cổ áo. Lại một chiếc ti vi nữa bị mất. Tháng trước vừa bị mất cái tủ lạnh, hai anh em chưa kịp định thần thì tháng này lại bị mất tiếp cái ti vi. Lâm không tiếc của mà tiếc vì cái ti vi đó là của mẹ mua cho hai anh em. Lâm im lặng, cái im lặng đáng sợ đến mức Linh – Em gái Lâm cũng không dám ho lên một tiếng nào.

(Truyện Ngắn 24h - Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Những câu chuyện cuộc đời")

***

Vừa nghe tin mẹ bị bệnh ung thư giai đoạn cuối. Bố Lâm đã vội vàng vơ vét hết tài sản rồi bỏ đi cùng nhân tình, chưa kịp cả kí đơn li hôn. Cú sốc làm mẹ Lâm không thể gượng dậy được, bà mất luôn ngày hôm sau. Hai đứa con thơ dại đã mất cha giờ lại mất mẹ, Lâm đau đớn ôm mẹ gào khóc thảm thiết. Vừa mới học hết cấp ba, cái tuổi ăn tuổi chơi chưa kịp hưởng Lâm đã chứng kiến cảnh này. Trước khi mẹ lâm bệnh Lâm đã biết bố mình đang cặp bồ với nhiều cô gái khác. Cậu ghét bố lắm, trong cái đầu non nớt ấy chỉ mới hình thành cái suy nghĩ yêu hay ghét chứ chưa hiểu được phải làm thế nào để tránh cho trái tim mẹ bớt đau. Mỗi lần thấy hay nghe tin về bố cặp hết cô này đến cô kia là Lâm lại chạy về nói với mẹ và hét lên "Con không có người bố như vậy, con ghét bố". Lâm không biết đã vô tình xát muối vào vết thương trong lòng mẹ. Dù trước mặt các con, bà luôn khuyên bảo không được nghĩ xấu hay nói xấu về.

Linh rón rén bỏ cặp xuống, dọn dẹp lại căn nhà, cái rắc cắm điện còn vứt vương vãi ra sàn. Anh cô vẫn vô hồn nhìn ra cửa, nơi cái chìa khóa vẫn mở chứ không phải bị đập nát. Có nghĩa là đó không phải một vụ trộm thông thường, người trộm có chìa khóa nhà này. Không ai khác chính là bố Lâm, ông ta ăn chơi hết tiền lại quay về nhà lục lọi đồ đạc coi còn gì giá trị không để mang đi bán. Lâm chưa từng tưởng tượng được trên đời này lại có một người đàn ông hèn hạ như vậy. Đã đành tâm bỏ mẹ cậu khi ốm đau, khi mẹ mất bỏ luôn hai đứa con còn thơ dại để chạy theo nhân tình, giờ lại quay về ăn cắp những gì còn sót lại. Bức di ảnh trên bàn thờ mẹ vẫn mỉm cười nhìn hai đứa con nhưng ánh mắt mẹ thì buồn lắm. Bây giờ lại chứng kiến cảnh này chắc mẹ còn đau lòng hơn. Lâm nghĩ mình không thể để mẹ cứ chứng kiến những cảnh này nữa, phải để cho mẹ vui lòng mà an nghĩ. Cậu gạt nước mắt:

- Linh, em đi chợ chưa?

- Em chưa, hôm nay được về sớm em định về cất cặp xong mới đi. Không ngờ lại thế này, anh không sao chứ? Anh như thế em sợ lắm!

- Anh không sao, em vào thay đồ đi, anh chở em đi ăn, hôm nay anh em mình đi ăn ngoài cho thoải mái.

Nói rồi Lâm lặng lẽ cầm cái khóa cửa đang treo lủng lẳng trước nhà, vứt vào sọt rác. Cậu tính sẽ đổi ổ khóa khác để ông ta hết đường về nhà. Linh thay đồ xong, vớ vội cái ví tiền đi chợ cô treo trên bàn học. Cũng may là ông ta không đụng đến, chắc ông nghĩ đó là cái ví của con bé không có nhiều tiền. Lâm dắt xe đi ra cổng, hai anh em chở nhau đi về phía nhà ngoại, nơi có cửa hàng cơm cô Tám mà Lâm hay ăn mỗi khi Linh bận học khôn g về nấu được.

Công việc ở công ty dạo này cũng ít nên Lâm có nhiều thời gian rảnh rỗi. Mới giữa năm nên hồ sơ quyết toán cũng ít. Lâm lại vào mạng, trang đầu tiên Lâm mở là facebook của chị. Lần nào cũng vậy, cứ lên mạng là cậu lại vào thăm "nhà" chị trước. Cậu âm thầm theo dõi từng bước đi của chị, từng dòng status trên facebook để biết hôm nay chị tâm trạng thế nào. Lâm thương chị lâu lắm rồi mà không dám nói, từ trước khi chị lấy chồng. Nhiều lần Lâm cũng dò ý chị nhưng có vẻ Lâm thấy chị chỉ coi Lâm như em trai. Lâm sợ mình đánh mất mối quan hệ này nên không dám thổ lộ tình cảm của mình. Lâm sợ nhất là tình cảm đổ vỡ, giống như bố mẹ mình, sợ chị sẽ rời xa Lâm, sợ không còn ai bên cạnh để lắng nghe Lâm và động viên Lâm "hãy cứ khóc đi nữa". Nước mắt đàn ông mà, Lâm không muốn ai nhìn thấy, đặc biệt là em gái mình. Nhưng với chị Lâm lại rất thoải mái, mỗi lần nói chuyện với chị xong là trái tim Lâm như được rửa sạch những u buồn vậy. Thế nên Lâm không bao giờ muốn bị mất mối quan hệ tốt đẹp này với chị.

Khuê đang là giáo viên, một mình lên Tuyên Quang lập nghiệp. Cuộc gặp gỡ với Lâm âu cũng được gọi là một cái duyên khi hai người cùng đi dự một khóa tu trong chùa. Lúc đó cô mới ra trường nên nhiều bỡ ngỡ lắm, chưa quen địa lí nơi này, lại gặp được Lâm – Chàng trai trẻ nhiệt tình trong công việc thiện nguyện. Cô cảm mến và yêu quý lắm. Biết Khuê chỉ có một mình xa quê, lạ nước lạ cái, Lâm cũng nhiệt tình giúp cô nhiều việc. Rồi tình cờ sắp đặt khi khu cô trọ cũng là một ngôi nhà hàng gần nơi Lâm ở. Thế là hai người lại có dịp thường xuyên qua lại hơn. Lâm thường sang nhà Khuê giúp cô sửa cái bóng điện hỏng, đóng lại cái chân giường, cái cánh tủ bị hỏng. Biết Khuê hơn mình bốn tuổi, Lâm miễn cưỡng gọi là chị chứ trong lòng thì không muốn. Anh luôn cảm thấy trong cô gái này có cái gì đó gần gũi lạ thường, sự dịu dàng của cô làm anh nhớ tới mẹ. Trong Lâm luôn muốn được ở bên cạnh cô để được cô chăm sóc và được yêu thương.

Đang lang thang trên trên mạng thì chợt thấy đèn chị sáng. Một tin nhắn của chị:

- Lâm, em có hận bố không?

- Lúc đầu thì có chị ạ, không chỉ có hận đâu mà còn căm thù ông ấy nữa. Nhưng bây giờ thì đỡ hơn chút rồi. Em đang học tha thứ cho ông ấy, em sợ mẹ em buồn.

- Ừ, chị cũng lo lắm! Chị lo sau này lớn lên Su nhà chị cũng hận cha nó rồi lại sống khổ sở như em bây giờ. Nhìn em là chị thấy tương lai của con chị trong đó, thương lắm em ạ!

- Chị đừng lo chị ạ. Dù sao Su nó còn có chị yêu thương bên cạnh, chỉ cần có mẹ là đủ rồi, anh ta không xứng đáng thì chị hãy quên đi, đừng bận lòng mà ảnh hưởng đến sức khỏe, rồi ốm thì không ai chăm Su tội lắm đó chị.

- Ừ chị biết rồi, em cũng cố gắng lên nhé. Thương em!

Mỗi lần nói chuyện với chị xong là Lâm lại muốn đến bên để được che chở cho chị. Muốn đem hết cả yêu thương đang ấp ủ rtrong lòng để nói hết với chị. Lâm thương bản thân mình bao nhiêu thì lại càng thương chị bấy nhiêu. Lâm thầm trách bản thân đã không có can đảm nói ra tình cảm của mình nên để vụt mất cơ hội vào tay kẻ khác. Một kẻ đốn mạt hệt như cha của cậu, đã đang tâm bỏ vợ bỏ con một mình sinh nở nơi xứ lạ đi hú hí với bồ hết nơi này đến nơi khác. Đến giờ bé Su được gần hai tuổi rồi mà hắn ta vẫn không một lời hỏi thăm hay chu cấp cho chị một đồng để nuôi con. Lâm cũng chẳng hiểu sao chị Khuê lại chịu để yên như vậy. Hai người quen nhau do mai mối của một người đồng nghiệp của chị. Anh ta là kĩ sư xây dựng nên đi xa nhà suốt, hết công trình này đến công trình khác, quanh năm suốt tháng. Lúc lấy chị anh ta hứa hẹn đủ điều, rằng sẽ xin công việc gần nhà làm, không đi theo công trình nữa, cùng lắm là tự ra riêng để được gần vợ gần con. Chị Khuê tin lời anh ta, nghĩ mình đi xa mà gặp được người thương yêu mình, vì mình mà đánh đổi cả sự nghiệp thì chẳng mong gì hơn thế. Lúc hai người yêu nhau chị cũng thường kể cho Lâm nghe. Lâm cũng nghi ngờ anh ta lắm.Gặp nhau mấy lần, chị Khuê có giới thiệu Lâm là em nhưng nhìn anh ta không vui ra mặt, Lâm đã thấy bất an cho chị rồi. Có nhiều lần Lâm định nói những bất an cho chị nghe nhưng thấy chị đang hạnh phúc Lâm không nỡ. Lâm không muốn nhìn thấy chị buồn dù trong lòng thì buồn khổ vô cùng.
Khi chị sinh con, Lâm nghe tin anh ta đang cặp với mấy cô bồ trẻ lắm. Có cô đang còn là sinh viên nữa. Lâm âm thầm một mình đi xác minh thì đúng là sự thật. Nhưng Lâm vẫn không muốn cho chị biết, cậu sợ chị sẽ bị sốc sau sinh ảnh hưởng đến con nên đành chờ, hi vọng anh ta sẽ sửa đổi. Vài lần cậu có nhắn tin và nói chuyện với anh ta nhưng anh ta cãi cùn "Việc nhà tôi, liên quan gì đến cậu". Lâm tức muốn chạy đến đấm vào mặt anh ta không cần phí lời nữa nhưng nghĩ đến chị Lâm lại thôi.

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi. Khi con chị được sáu tháng, chị bắt đầu đi làm trở lại thì nghe các đồng nghiệp xì xào chuyện anh có bồ. Có mấy người cùng trường cũng có chồng làm cùng chồng chị nên họ biết, chỉ mỗi chị là chưa biết. Chị cố giữ bình tĩnh, cũng không gọi điện cho anh để tra vấn. Chị tìm gặp Lâm kể cho Lâm biết rồi nhờ cậu xác minh giùm. Ở nơi này ngoài Lâm ra chị không biết nhờ cậy ai cả. Lâm giống như gia đình, người thân của chị vậy. Lâm ngập ngừng nắm chặt bàn tay chị:

- Chị bình tĩnh nghe em nói, những gì chị nghe được chính là sự thật.

- Vậy là em đã biết hết – Tay chị run lên.

Lâm cố nắm đôi tay chị thật chặt, chị òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Lâm ôm chị, để mặc cho chị được khóc. Vòng tay chị xiết chặt vai Lâm rung lên, những giọt nước mắt mặn chát rơi xuống lưng cậu. Lâm cảm nhận rõ từng dòng cảm xúc trong lòng chị đang chảy trên lưng cậu, cậu muốn được chở che cho người phụ nữ này, đã từ lâu lắm rồi.

***

- Anh Lâm, em có giấy thông báo thi rồi, em thấy sợ quá! – Linh lo lắng.

- Lo cái gì? Giờ thi dễ ợt, trước anh thi còn khó hơn nhiều.

- Em lo rớt không biết ở nhà làm gì.

- Rớt ở nhà anh nuôi.

- Anh nuôi em cả đời được không?

- Gì chứ ngày ba bữa cơm anh thừa sức.

- Thế còn chị Khuê? – Linh lém lỉnh.

- Con ranh này!

Lâm nhéo tai em làm Linh la í ới. Cô cố vùng vẫy thoát ra khỏi bàn tay rắn chắc của anh mà không được.

- A, chị Khuê đến! chị ơi cứu em với! – Linh reo lên khi thấy Khuê đang một tay dắt con, một tay xách theo một túi trái cây to tướng đi vào cổng.

- Tha cho em đấy, nhớ giữ mồm giữ miệng – Lâm nói nhỏ vào tai Linh.

- Hai anh em đang tranh nhau gì đó? Hôm nào lên Hà Nội đây?

Linh thả tay con, dùng cả hai tay ra sức nhấc túi hoa quả lên mặt bàn. Thằng bé chạy ra lon ton ra chỗ cái xích đu, trèo lên đung đưa thích thú. Lâm đỡ lấy túi hoa quả:

- Chị mua gì mà nhiều thế?

- Mai mùng một, chị mua thắp hương cho mẹ em. Thế hai anh em hôm nào đi? – Khuê nhắc lại câu hỏi.

- Ôi! Thế mà em lại quên mất – Linh hốt hoảng hai tay ôm mặt – May mà chị mua rồi, nếu không chắc tối nay em chết với anh Lâm quá.

- Em cũng quên mất chị ạ, mấy ngày nay tập trung hoàn thành công việc gấp rút rồi sắp xếp đưa cái Linh đi thi làm em chả nhớ gì cả. Em vô tâm quá, may mà còn có chị.

- Được rồi, thế bao giờ đi? Tôi hỏi lần thứ ba rồi đấy nhé – Khuê cười hiền lành

- Mai chị ơi – Linh nhanh miệng.

- Ồ! Mai sao? Nhanh quá!

Khuê hơi bất ngờ, Lâm nhìn Khuê hơi buồn. Linh biết ý chạy ra chơi với bé Su, hai cô cháu đưa cái xích đu, thằng bé thích cảm giác mạnh cười thích thú chả để ý gì đến mẹ. Lâm ngập ngừng:

- Chị! Hay là chị ngủ lại đây với hai anh em em nhé, mai bọn em đi rồi. Em có vài việc nhờ chị.

- Ừ, thế cũng được – Khuê hơi chần chừ nhưng rồi cũng gật đầu.

Thực ra Lâm không muốn rời xa Khuê chút nào, dù đó chỉ là mấy ngày ngắn ngủi. Lâm sợ cái sự xa cách này lắm, sợ Khuê không đồng ý nên Lâm nghĩ ra mấy chuyện nhờ để Khuê ở lại. Lâm biết tính Khuê hay cả nể nên ai nờ việc gì cũng không nỡ từ chối. Có lẽ vì cái tính này nên chồng Khuê hết lần này đến lần khác phản bội cô. Nghĩ đến đây tự dưng lòng Lâm trùng xuống, cứ muốn chạy lại ôm Khuê vào lòng. Lâm phải kìm lòng lắm mới không bộc lộ cái cảm giác đấy ra ngoài.

Sáng sớm, Lâm đang lơ mơ trong cơn ngái ngủ thì thấy có mùi nhang thoảng thoảng. Cậu nhìn lên bàn thờ mẹ thấy Khuê đang lầm rầm khấn vái. Hai đĩa xôi đậu đỏ xếp hai bên mâm trái cây đặt trang trọng ở giữa. Lâm không nghe thấy Khuê khấn gì nhưng thấy lòng ấm áp lắm. Giá như mỗi buổi sáng thức dậy được nhìn thấy cảnh này, giá như người phụ nữ gái ấy là vợ Lâm, giá như ... chắc mẹ Lâm vui lắm. Bà sẽ mỉm cười mà thanh thản ra đi vì Lâm đã tìm được cho mình một bình yên mà bà hằng mong. Lâm đang mơ màng trong niềm hạnh phúc tưởng tượng thì Khêu gọi khẽ:

- Dậy rồi à? Gọi cái Linh dậy luôn ra thắp hương cho mẹ cầu nguyện đi nào. Chị nói hôm qua ngủ sớm đi mà cứ thức khuya mãi.

- Tuân lệnh chị! – Lâm nhảy xuống giường gõ phòng Linh:

- Dậy mau cô nương ơi! Sửa soạn lên đường nào!

- Em dậy từ lâu rồi cơ, đang soạn đồ trong phòng đây. Chứ ai như anh – Linh mở cửa phòng đi ra mang theo cái va li đựng đầy quần áo và sách vở.

- Ôi, chị nấu xôi đậu ạ? Em thích ăn xôi nhất!

- Ừ, ăn xôi đậu đỏ thi sẽ đậu. Ngày trước chị đi thi mẹ chị cũng nấu cho nguyên một nồi xôi đậu đấy. Thế nên chị mới đỗ đại học đây này.

- Vậy em đậu chắc rồi, chị nhờ - Linh hớn hở.

- Chắc rồi, em tthắp hương cho mẹ đi!

- Dạ chị!

Khuê dọn bữa sáng ra bàn xong thì Lâm cũng vừa thay đồ xong. Ba người ngồi vào bàn ăn sáng, ấm cúng như một gia đình nhỏ. Thỉnh thoảng Lâm nhìn trộm Khuê , cô vẫn vô tư gắp thức ăn cho Linh giục cô ăn nhiều vào có sức mà đi thi. Lâm cảm động muốn rơi nước mắt. Người phụ nữ này có lẽ là ông trời đã ban cho anh em cậu vì đã nỡ mang mẹ cậu đi quá sớm. Lâm rưng rưng nhìn vào mắt Khuê:

- Chị thỉnh thoảng sang nhà em cho có hơi người chị nhé!

- Ừ, cái cậu này! Chị hứa rồi mà. Hôm nào chị cũng sang thắp hương để cầu nguyện cho Linh. Em yên tâm nhé!

- Em cám ơn chị Khuê – Linh ôm chặt lấy Khuê từ đằng sau.

- Thôi anh em ăn nhanh lên không nhỡ xe bây giờ.

Lâm xách ba lô cho em, vừa đi vừa ngoảng lại. Mắt vẫn không muốn rời đi.

***

Huân tát người đàn bà một cái như trời giáng, cô ta gã vật xuống giường. Miệng rớm máu, con bé mới 6 tháng tuổi khóc thét lên vì sợ. Cô ta hét lớn:

- Mày dám đánh tao, tao liều chết với mày – Cô ta lên cơn điên lao vào cắn xé Huân.

Huân túm tóc cô ta quật mạnh xuống đất:

- Mày dám to tiếng với tao à? Ai biểu mày không cam phận lại còn đòi hỏi này kia. Mày dám gửi cả ảnh cho vợ con tao trêu tức nó. Tao đã bảo không được làm phiền đến nó rồi mà.

- Mày ăn ở với tao mày phải cho tao danh phận chứ? Tại nó không chịu li dị với mày tao phải gửi ảnh cho nó tức ói màu ra mà loi dị với mày.

- Là tao không đồng ý li dị. Mà nếu có li dị tao cũng không lấy mày.

- Thằng khốn nạn – Mày không bằng cầm thú – Cô ta hét lên.

- Cút ngay! Con đĩ – Huân lôi tay cô ta ra cổng rồi đóng sầm cửa lại.

Anh ta tức tối đi vào nhà, mặt hầm hầm, đôi mắt đỏ lừ. Đây là người tình thứ ba của Huân cũng là người mà anh ta chung sống lâu nhất. Hơn một năm từ ngày bỏ Khuê. Cô ta đang là sinh viên năm cuối, cặp với Huân thì có bầu nên bỏ học về sống chung với anh ta luôn. Từ ngày sinh con mâu thuẫn giữa hai người còn gay gắt hơn. Huân thì cứ để hình nền điện thoại là cậu con trai của Khuê đang cười toe toét làm cô bồ tức ra mặt.Cô ta cứ dằn vặt Huân còn nhớ vợ cũ, lại còn không chịu li dị làm cô ta lo lắng hơn. Cô ta tìm cách gửi hình ảnh hạnh phúc cả của hai người, kể cả hình ân ái đến Khuê. Cô ức quá mới nhắn tin cho Huân kêu đừng có làm phiền cô nữa. Cô gửi trả lại cho Huân. Huân giận sôi người. Bản thân Huân tuy đi cặp gái gú bên ngoài rất nhiều nhưng anh ta không muốn bỏ vợ, trong lòng anh ta vẫn còn tôn trọng vợ lắm. Có đôi lúc hối hận muốn quay về nhưng sĩ diện không cho anh ta làm thế. Anh ta như con thú hung dữ trút hết mọi bực dọc lên cô bồ tội nghiệp.

Huân trằn trọc không ngủ được, hình ảnh Khuê và đứa con trai cứ hiện lên trong đầu gã. Ngày mai, nhất định ngày mai hắn sẽ về thăm con...

Nói là làm, Huân xách vali bắt xe ra về. Vừa đến ngõ Huân đã nghe tiếng khúc khích cười của trẻ vang lên. Hắn thấy trong lòng rộn ràng, nôn nao tiến nhanh vào nhà, trên tay là một hộp đồ chơi siêu nhân và bao nhiêu là quần áo mới. Hắn vào cửa hàng hỏi mua chứ cũng không biết con được mấy cân nên mua đủ sile. Định cất tiếng gọi con thì thấy Lâm đang cầm chiếc ô tô lên dây cót trượt trên nền xi măng cùng với bé Su. Tiếng thằng bé lại cười giòn tan thích thú. Huân giận sôi người. Từ lâu hắn đã không thích Lâm đến gần mẹ con Khuê. Giờ thấy vợ chồng hắn thế này Lâm đến gần mẹ con cô hắn càng tức tối hơn nữa. Máu côn đồ trong hắn nổi lên. Không nói không rằng hắn tiến tới bất ngờ đấm mạnh vào mặt Lâm làm cậu không kịp trở tay. Thằng bé sợ quá ôm chặt chân Lâm kêu "mẹ, mẹ". Khuê và Linh đang trong bếp nấu nướng thì nghe tiếng thé của bé Su, hai chị em vội chạy ra thì thấy Lâm đang bế thằng bé dỗ dành. Còn Huân đang lao tới giằng thằng bé ra khỏi tay Lâm.

- Anh buông nó ra ngay! – Khuê hét lên!

Huân ngừng lại, mắt long lên giận dữ:

- Hóa ra cô chờ tôi đi ở nhà để hú hí với thằng này à?

- Anh đừng có mà bụng ta suy bụng người – Linh chạy lại xô anh ta ra – Dám đánh anh tôi à.

- Mày – Huân giơ tay định tát Linh thì Lâm đã kịp thời nắm lấy tay hắn – anh còn dám đánh người nữa tôi sẽ không nương tay với anh đâu.

Cơn thịnh nộ của anh ta dâng lên tột độ, hắn lấy hết sức gạt tay Lâm ra, giở giọng côn đồ:

- Chúng mày cấu kết với nhau à? Tao sẽ giết cả lũ.

Hắn vớ vội cái ghế sắt ngoài sân định ném vào Lâm. Khuê vội vàng chạy lại chỗ hắn giằng cái ghế ra khỏi tay. Sức phụ nữ không thể thắng được con thịnh nộ của gã đàn ông đang cơn giận dữ, hắn xô Khuê ra ngoài, bất ngờ đầu Khuê va vào mộ tảng dá gần đó. Mắt Khuê tối sầm lại, máu chảy lênh láng. Linh hét lên:

- Anh ơi chị Khuê!

Huân buông ta sợ hãi, người run lên chạy lại chỗ Khuê nhưng Lâm đã nhanh chóng gạt hắn ra ôm lấy Khuê. Cô mở mắt nhìn Lâm "chị không sao, coi chừng bé Su giùm chị".

Mấy người hàng xóm nghe tiếng Linh hét lên cũng chạy sang. Hai người đàn ông gọi nhau mang xe sang chở Khuê đi bệnh viện. Lâm dặn Linh chăm bé Su, con anh bế Khuê lên xe chạy một mạch đến bệnh viện. Huân thất thần một lúc rồi như tỉnh người ra, hắn vội vã chạy theo Lâm.

- Cô ấy không có gì nghiêm trọng cả, chỉ bị thương phần mềm, chúng tôi cầm máu và khâu vết thương, chiều có thể xuất viện được – Ông bác sĩ già nói với Lâm.

- Cảm ơn bác sĩ – Lâm thở phào – Ơn trời là cô ấy không sao.

Huân chạy như bay trượt chân ngã, may mà có Lâm đỡ kịp, anh ta thở hổn hển:

- Vợ tôi, cô ấy...

- Cô ấy không sao.

- Có thật không?

- Bác sĩ nói với tôi rồi, cô ấy chỉ bị thương phần mềm thôi.

Huân cúi gằm mặt xuống, cô y tá từ trong phòng đi ra:

- Mọi người có thể vào thăm bệnh nhân được rồi, đề nghị nói nhỏ thôi vì cô ấy còn choáng vì mất máu nhiều.

Lâm mở cửa đi vào trước, Huân lặng lẽ theo sau. Thấy Lâm, Khuê cất giọng yếu ớt:

- Bé Su...

- Chị yên tâm, Linh đang trông cháu ở nhà rồi.

- Ừ, tôi không sao đâu, cậu đừng lo.

Lâm nhìn Khuê rồi quay sang nhìn Huân. Khuê đưa mắt nhìn theo thấy Huân đang ngập ngừng sát cánh cửa phòng:

- Cô...

- Sao anh lại hành động như vậy? Bé Su sợ lắm anh biết không?

- Tôi...tôi xin lỗi! tại tôi mất bình tĩnh!

- Được rồi, tôi không trách anh đâu. Nhưng từ giờ làm việc gì anh cũng đừng nên quá lỗ mãng. Lỡ tôi có mệnh hệ gì anh đi tù vậy bé Su sẽ ra sao? Tôi và anh coi như là duyên nợ đã hết rồi, anh cũng đã bỏ tôi đi gần hai năm, cũng đã có con với người khác. Anh đừng làm khổ một lúc hai người đàn bà, hai đứa trẻ vô tội nữa. Nếu thấy có lỗi vỡi tôi thì hãy quay về chăm lo cho mẹ con cô ấy đi. Cô ấy rất yêu anh.

- Nhưng còn con chúng ta?

- Anh có thể đến thăm nó bất cứ lúc nào. Dù thế nào nó cũng là con anh.

- Cám ơn em đã tha thứ cho tôi!

Lần đầu tiên Huân rơi nước mắt, những giọt nước mắt muộn màng lăn dài xuống gương mặt cằn cỗi của ngừoi đàn ông từng trải. Huân quỳ xuống cạnh giường Khuê, cầm tay cô áp vào mặt mình. Khuê cảm nhận rõ sự ăn năn của hắn, Khuê cười dịu dàng , cảm giác như mình vừa thoát ra một cái gông kìm cô đang đeo trên cổ.

Rồi bất chợt Huân đứng lên:

- Giờ em nghỉ chút đi, tôi có chuyện muốn nói riêng với Lâm!

- Anh định làm gì cậu ấy nữa? Anh vừa hứa với tôi rồi mà – Khuê lo lắng.

- Không có chuyện gì đâu, chị yên tâm – Lâm nhìn Khuê !

Khuê không nói gì nữa, ánh mắt Lâm làm cô tin tưởng, cô nhắm mắt thiếp đi.

Lâm đi cùng Huân ra khuôn viên bệnh viện. Nhìn cảnh từng người đi lại mệt mỏi, người thì ngồi trên xe lăn gương mặt xanh xao, đau đớn. Chợt thấy đời người sao vô thường quá. Bước chân Huân chậm lại:

- Lâm! Mong cậu bỏ qua cho tôi!

- Người anh có lỗi là chị Khuê chứ không phải tôi. Anh đã được chị ấy tha thứ rồi nên không cần phải xin tôi nữa.

- Tôi biết cậu có tình cảm với cô ấy từ lâu rồi, từ cái ngày đầu tiên tôi gặp cậu tôi đã có cái cảm giác đó rồi. Điều này làm tôi rất khó chịu!

- Thế nên anh đã dằn vặt chị ấy rồi đi ngoại tình đúng không?

- Đó chỉ là một trong những lí do thôi. Tôi cứ nghĩ Khuê là một người cả nể nên chỉ muốn ra ngoài lăng nhăng một tí chu vui thôi. Rồi về xin lỗi cô ấy mấy câu là sẽ được tha thứ liền. Tôi cũng không nghĩ là mình đã gây ra hậu quả lớn như vậy và làm tổn thương cho mẹ con cô ấy nhiều quá. Tôi biết mình sai muốn quay đầu lại nhưng có lẽ đã không kịp nữa rồi. Khuê đồng ý tha thứ cho tôi nhưng tôi biết cô ấy đã không còn tình cảm với tôi nữa.Tôi biết cậu yêu cô ấy nhiều hơn tôi, cậu là một chàng trai tốt. Hãy thay tôi chăm sóc cho mẹ con cô ấy.Tôi mang ơn cậu nhiều lắm!

- Anh không cần phải lo lắng vấn đề đấy đâu. Tôi đã yêu cô ấy trước cả anh nhưng đã không dám thổ lộ nên để mất cô ấy. Giờ tôi sẽ không để mất cô ấy một lần nào nữa đâu.

- Nhưng còn bé Su, cậu có thể cho tôi về thăm nó ...?

- Anh yên tâm, lúc nào anh cũng có thể về được. Nó là con của chúng ta.

Huân nắm chặt vai Lâm:

- Cám ơn cậu!

Lâm trở về phòng, vừa mở cửa đã thấy Khuê đang khó nhọc chống tay ra sau lần xuống giường. Lâm vội chạy lại đỡ Khuê:

- Chị tỉnh rồi à? Đừng vội ngồi dậy chứ!

- Tôi dậy lâu rồi, cũng không choáng đữa, hai người nói chuyện gì lâu vậy?

- Bí mật giữa hai người đàn ông.

- Gì chứ? – Khuê ngạc nhiên.

- Em còn nhiều bí mật lắm, chị muốn nghe không? Hay để em đưa chị ra ngoài đi dạo cho thoáng nhé!. Ở trong này toàn mùi thuốc khử trùng, ngạt thở quá!

Chưa kịp chờ câu trả lời của Khuê anh chàng đã vội cầm dép mang vào cho cô rồi dìu cô đi ra ngoài.

- Gớm cậu cứ coi tôi như bệnh nhân ấy.

- Thì chị là bệnh nhân nhân còn gì.

- Nhưng không đến mức phải dìu tôi như vậy, tôi tự đi được.

- Em muốn dìu chị cả đời nữa.

Khuê thoáng chút bố rối. Lâm đỡ cô ngồi xuống hàng ghế đá nơi có bụi hoa mười giờ đang nở tím ngắt.

- Chị hết choáng rồi chứ?

- Cái cậu này, cứ hỏi hoài. Tôi nói thật mà, không tin cậu tránh xa tôi ra tôi đi một mình cho cậu thấy.

- Không đâu, em không cho chị đi một mình nữa. Em sẽ đi cùng chị hết cuộc đời này.

- Hôm nay cậu lạ lắm!

- Không phải chỉ hôm nay, mà em đã lạ từ lâu lắm rồi. Chỉ có chị là không nhận ra thôi. Từ cái ngày em gặp chị ở chùa em đã biết được chị là người phụ nữ của đời em rồi. Em đã sai khi không dám thổ lộ tình cảm của mình, em sợ chị không chấp nhận rồi xa lánh em. Em sợ mất chị. Chính em đã đánh mất chị vào tay anh Huân khiến cho một quãng đời của chị phải đau khổ. Giờ em không dại dột như thế nữa, em sẽ đứng ra bảo vệ chị, em sẽ cùng chị đi hết đoạn đường còn lại, và nếu có kiếp sau em vẫn muốn cùng chị đi nữa.

- Lâm, cậu...!

Khuê chưa kịp nói hết câu Lâm đã nắm chặt lấy tay Khuê:

- Chị không cần phải nói gì hết. Em không chỉ yêu chị mà còn thương chị nữa. Thứ tình cảm em dành cho chị không đơn thuần chỉ là tình yêu nam nữ mà cón là một thứ tình cảm thương liêng hơn thế. Chị là tất cả những gì của người phụ nữ mà em thiếu thốn bây lâu nay. Chỉ cần nhìn thấy chị, nhìn thấy nụ cười, ánh mắt dịu dàng của chị là những cô đơn trống trải trong lòng em được lấp đầy. Mỗi lần chị sang nhà em, nấu bữa cơm, quét cái sân, đứng thắp hương cho mẹ là em chỉ muốn chị ở cùng em mãi mãi. Xin chị đừng bỏ em một lần nữa. Em không thể mất chị, hãy để em được chăm sóc cho chị, cho bé Su. Đoạn đường khó khăn vừa rồi qua chúng ta đã cũng nhau bước. Chẳng nhẽ chị không nhận ra tình cảm của em sao?

Khuê không nói được lời nào, mắt nhìn Lâm chăm chú. Từng lời Lâm nói ra như nắng ấm chiếu rọi vào trái tim cô. Bản thân cô cũng không hiểu nổi thứ tình cảm mình dành cho Lâm là tình cảm gì. Nhưng mỗi khi ở bên Lâm cô thấy lòng bình yên đến lạ. Cô luôn tìm đến Lâm mỗi khi thấy lòng nặng trũi. Lâm đã lắng nghe cô, bảo vệ cô, che chở cho cô...có lẽ nào từ trong tâm thức cô cũng đã yêu Lâm mà không hề ý thức được.

Lâm vòng tay qua vai ôm chặt Khuê vào lòng. Cánh tay lực lưỡng của chàng trai trẻ xiết chặt đôi vai gầy của người phụ nữ mỏng manh vừa bước qua một đoạn đường đầy nước mắt. Khuê lần tay chạm vào tấm lưng đang nhễ nhại mồ hôi của Lâm, trái tim cô xốn xang, má áp vào khuôn ngực vạm vỡ của Lâm. Cô nghe rõ từng hơi thở cậu trai trẻ, người đàn ông đang sưởi ấm trái tim cô.

Cao Thị Hà

Tag:

Những mảnh ghép cuộc đời

Related Posts


Home » Truyện Ngắn Hay » Yêu
Back to top